Bẫy Mật
Chương 155
⬅ Trước Tiếp ➡
"Tiểu Ngọc, em yêu anh. A " Mạc Tiệp vừa dứt lời liền bị anh ôm chặt đâm vào huyệt nhỏ vừa mới cao trào, côn thịt thô to nóng bỏng thúc vào khiến cho cả người cô mềm nhũn.
"Em ướt quá." Bùi Ngọc không ngừng hôn cô, đè cô xuống giường, ra sức nhấp cái mông vạm vỡ mạnh mẽ, di chuyển nhanh côn thịt nóng bỏng trong khe huyệt mềm mại chặt chẽ của cô, "Lặp lại lần nữa có được không?"
"Ừ a.. thích Tiểu Ngọc." Mạc Tiệp bị anh đè lên ngã xuống tấm đệm giường mềm mại, hai chân mở rộng ở dưới người anh, hoa huyệt mềm mại bí ẩn mặc anh thúc côn thịt to lớn hung mãnh vào khuấy đảo, thân thể nhạy cảm không chịu nổi kích thích mãnh liệt như vậy, trong chốc lát bị làm tới nỗi co giật từng cơn.
Hai tay cường tráng của anh ôm chặt cô không cho cô trốn tránh, thở hổn hển bên tai cô khàn giọng hỏi "Thích bao nhiêu?"
"Mãi cho tới mỗi sáng sớm tỉnh dậy.. vừa ăn vừa nghĩ tới bữa sáng anh làm.. rồi bỗng có chút cảm giác muốn khóc." Mạc Tiệp ngượng ngùng quàng lấy cổ anh nói.
"Được, anh tha thứ cho em rồi. Ô, có phải anh có dễ dụ không?" Bùi Ngọc nâng mặt cô lên hôn sâu, làm nũng trong lòng cô giống như một đứa trẻ, "Anh không tức giận, không quấy không xấu tính nữa, em nói cái gì chính là cái đó, anh ngoan ngoãn như trước kia, chúng ta ở bên nhau lần nữa được không? Giống như trước đó, giống như trước đó."
Chua xót tràn khắp lồng ngực Mạc Tiệp, cô nhỏ giọng hỏi "Anh còn thích em sao?"
"Em Em nói xem? Nếu em dám nói không thấy anh thích em nhiều thế nào, anh.. làm em tới nỗi em không xuống giường được nữa, hừ." Bùi Ngọc xoa bầu ngực to tròn mượt mà của cô không rời ra được rồi lại liếm láp, thở hổn hển nói, "Nếu không thích em thì anh tới tìm em làm gì? Em cho rằng anh rất rảnh rỗi sao? Lời hứa của anh với em lúc đầu em đều coi như bị chó ăn hết rồi à?"
"Lúc đó anh còn nhỏ." Mạc Tiệp thẹn thùng mở mắt ra, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt nồng nhiệt của anh.
"Anh yêu em, rất yêu em, rất rất yêu em." Bùi Ngọc vui vẻ như một đứa trẻ được cho kẹo ăn.
Dường như anh chưa từng lớn lên chút nào cả." Vừa rồi Mạc Tiệp thậm chí cảm thấy anh giống trẻ con hơn cả khi còn bé.
Bởi vì câu nói này, Mạc Tiệp bị anh khóa chặt trong lồng ngực làm tình cả đêm.
Sáng ngày hôm sau Mạc Tiệp uể oải vô cùng, tuy Bùi Ngọc tỉnh dậy từ rất sớm nhưng cũng không nhúc nhích, lẳng lặng ôm cô hồi lâụ Lúc này anh còn vui vẻ hơn so với lần đầu tiên biết cô thích mình, mất đi lại có được mới biết càng thêm quý trọng.
Bài trí trong phòng cô vẫn không thay đổi, sáu năm trôi qua nhìn lại chỉ thấy vô cùng hoài niệm. Tối hôm qua anh quá say, quần áo thắt lưng vứt lung tung trên mặt đất, nhìn qua giống như anh vẫn luôn sống ở nơi này.
Anh mơ màng tìm điện thoại của mình ở đầu giường, tìm lúc lâu không thấy đâu, ánh mắt lại bị khung ảnh trên tủ đầu giường hấp dẫn, anh sửng sốt vài giây rồi như trông thấy quỷ kêu "Á" một tiếng, cả người tỉnh táo lại.
Mạc Tiệp sợ hết hồn, dụi mắt nhíu mày nhìn anh "Mới sáng sớm đã hô to gọi nhỏ rồi, anh sao vậy?"

⬅ Trước Tiếp ➡