"Tôi thật sự rất mệt, không muốn nói những chuyện này nữa. Đêm nay cậu cho tôi uống loại thuốc kia, rồi làm chuyện đó.. làm chuyện như vậy, cậu dễ chịu trong lòng sao?" Mạc Tiệp không thoát khỏi khống chế của anh, đành từ bỏ việc giãy giụa, bình tĩnh giảng đạo lý với anh.
Bùi Ngọc cười rất vô lại, bàn tay rộng lớn vuốt ve âm hộ ẩm ướt của cô nói "Còn không phải tôi thấy em có vẻ muốn ăn tôi lại không vứt bỏ được thân phận và thể diện nên mới bỏ thuốc cho em lối thoát hay sao Chỗ này không phải rất sung sướng à?"
"Cậu " Khuôn mặt Mạc Tiệp đỏ bừng lên trong bóng tối, "Cậu đừng nói bậy."
"Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng càng không thể bố thí, em không thích anh ta thì đừng lãng phí thêm thời gian với anh ta nữa, người ta là thanh niên tuấn tú lãng tử tình trường, không tới lượt em bố thí lòng từ bi và thương hại đâụ"
"Tôi biết, tôi thừa nhận tôi rất chậm chạp ở phương diện tình cảm, nhưng tôi không ngốc.. cậu đừng ép tôi nữa." Mạc Tiệp tất nhiên hiểu rõ, trong lòng cô không chứa thêm được những người khác.
Trên màn hình điện thoại hiện ra tin nhắn WeChat của Phó Tư Thành "Ra chưa?"
"Ra ngay đây." Mạc Tiệp vội trả lời hai chữ.
Lúc này Bùi Ngọc mới thả cô ra, gọi cho nhân viên xử lý vấn đề của thang máy.
Mạc Tiệp nằm ở trên giường áy náy bất an, nếu như cô có thể nhận ra tình cảm của Phó Tư Thành sớm một chút, liệu có thể giải quyết nhanh chóng, ít nhất không lãng phí sáu năm của anh ta hay không?
Ảnh đại diện Bùi Ngọc trong WeChat lóe sáng, màn hình hiển thị yêu cầu Voice Call.
Mạc Tiệp đang phiền muộn, mất kiên nhẫn ấn nghe nói "Sắp sáng rồi, cậu muốn làm gì vậy?"
"Mẹ, tôi không ngủ được. Mẹ phải dỗ tôi mới ngủ được." Giọng Bùi Ngọc trầm thấp quyến rũ, lộ ra men say, gợi cảm vô cùng.
"Tôi buồn ngủ." Mạc Tiệp khẩu thị tâm phi nói, trong lòng lại khát vọng nghe giọng của anh thêm một lúc.
Suy nghĩ/hành động và lời nói không ăn khớp nhau
"Tắm rồi sao?"
"Ừm."
"Em mặc quần lót màu gì?"
"Màu trắng."
"Ừ, tôi muốn cởi nó ra, để nơi đẹp nhất của em lộ ra."
"Sau đó liếm nơi đó."
"Đừng nói nữa."
"Ướt rồi sao? Em muốn tự an ủi sao?"
"Cậu mau ngủ đi. Ngủ ngon." Mạc Tiệp mặt đỏ tim đập cắt đứt cuộc trò chuyện. Chỉ có điều cô nghe mấy câu này xong giữa quần lót đã ướt đẫm rồi.
Bùi Ngọc gửi một tin nhắn WeChat, là địa chỉ bây giờ của anh.
Ngày mai tới tìm tôi nhé, nếu tôi không ở nhà thì mật khẩu vào nhà là mật mã Vigenère kết hợp giữa sinh nhật em và tuổi của tôi.
Hôn em, tôi ngủ đây. Ngủ ngon nhé."
Mạc Tiệp để điện thoại xuống, chán nản dùng chăn mỏng che gương mặt ửng đỏ. Cô cảm giác mình luôn có một bức bình phong ngăn cách với toàn bộ thế giới, người ta ngày ngày lắc lư ở trước mắt cô mà cô vẫn ngây ngốc không nhìn ra cái gì, chỉ có phản ứng toàn diện với Bùi Ngọc thôi, Voice Call thôi mà cũng có thể khiến tim cô đập nhanh và thân dưới ẩm ướt.
Kết cục
Mạc Tiệp suy nghĩ lung tung rất nhiều chuyện, cho dù mệt tới nỗi không mở nổi mắt cũng không ngủ ngon được. Đang lúc nửa tỉnh nửa mê chợt thấy thân dưới ướt át ngứa ngáy, tưởng rằng mộng xuân nhưng khoái cảm giữa hai chân dường như vô cùng chân thực.