11 Calling Station chỉ người luôn theo cược đến cùng, cầm bài gì cũng theo.
Phó Tư Thành ngẩn người, bỗng mỉm cười "Cậu chắc chắn.. tôi sẽ bỏ bài?"
Phó Tư Thành luôn gặp may mắn trong các loại trò chơi, trời sinh anh ta thông minh nhạy bén, hiếm khi thua trận, nhất là với loại trò chơi cần tính toán và chiến thuật tâm lý như Texas Hold'em này là sở trường của anh ta. Nhưng bây giờ, Bùi Ngọc tỏ vẻ thờ ơ lấy cách thức đơn giản nhất làm bị thương gót chân AChille của anh ta.
"Anh sẽ không làm vậy sao?" Bùi Ngọc cười rất bình tĩnh, hiển nhiên chẳng hề nóng nảy, thong thả ung dung rút ra một điếu thuốc.
Phó Tư Thành im lặng suy nghĩ, tầm mắt nhìn tới thuốc lá trên tay anh, là Ice Blast, không khỏi cười khinh thường nói "Thuốc lá nhẹ vậy."
Bùi Ngọc ngậm điếu thuốc, nở nụ cười ý tứ sâu xa "Nhưng có thể ngăn chặn dục vọng sinh lý, anh có muốn một điếu không?"
Phó Tư Thành không trả lời, híp mắt nhìn anh, ma xui quỷ khiến nhất thời trong đầu bật ra hai chữ "Yêu nghiệt".
"Nếu tôi là anh.. nhất định sẽ Call." Bùi Ngọc liếc mắt nhìn thẻ công khai 12 , cười cười nói, "Cho dù thua cũng chỉ là bữa ăn tối mà thôi, anh sợ cái gì? Chưa chắc nữ thần may mắn thiên vị tôi như vậy mà."
12 Sau vòng đặt cược đầu tiên, nhà cái đã phát hành một thẻ mở, được gọi là "thẻ công khai".
Phó Tư Thành bị chọc vào vết sẹo, hốt hoảng cảm thấy từ lúc bắt đầu tới giờ tất cả đều nằm trong lòng bàn tay cậu ta. Căn bản cậu ta không thật sự muốn đánh bài, cậu ta chỉ muốn thăm dò mà thôi.
"Anh đang sợ cái gì?" Bùi Ngọc chậm rãi thu ý cười, kiêu ngạo hạ mắt quan sát vẻ mặt thất bại không cam lòng của kẻ địch.
Lúc này bên trong ngoại trừ người chia bài cũng chẳng còn ai khác, bầu không khí yên tĩnh từ từ xuất hiện vẻ căng thẳng đối đầụ
Mạc Tiệp thật sự không chịu nổi cảm giác ngột ngạt làm cho người ta khó thở xung quanh, quay đầu lại quyết định cố gắng thẳng thắn nói với Bùi Ngọc "Bùi Ngọc, cậu đừng làm loạn nữa. Tôi với cậu ấy không có quan hệ gì, chỉ là bạn bè, vì giúp đỡ nhau nên mới kết hôn, cậu có hiểu lầm gì với tôi cũng được nhưng đừng liên lụy tới cậu ấy, được không?"
"Ồ?" Trong con ngươi xinh đẹp của Bùi Ngọc dần chứa đựng vẻ hung hăng của người thắng cuộc, phát ra ánh sáng lung linh chói mắt, anh giả vờ ra vẻ chợt tỉnh ngộ cất giọng nói "Hóa ra là như vậy. Vậy.. tôi nên nói cô giáo Mạc ngốc nghếch lại bị lừa hôn hay nên nói Phó tổng quá thất bại, cận thủy lâu đài 13 theo đuổi sáu năm cũng chưa giành được người đẹp đây?"
13 Tương tự câu "gần quan được ban lộc". Ví với việc có quan hệ gần gũi với một người, hoặc là có các mặt như chức vụ, hoàn cảnh thuận lợi thì sẽ sớm có được lợi ích hoặc thuận lợi.
Thú nhận
"Bùi Ngọc, cậu đừng đoán mò, sao người nổi tiếng như Tư Thành có thể thích loại người nhàm chán như tôi chứ? " Lúc này Mạc Tiệp rất nóng nảy, hầu như thốt ra không hề nghĩ ngợi, vừa mới nói xong thì nhìn thấy sắc mặt Phó Tư Thành càng ngày càng khó coi hơn.