Bẫy Mật
Chương 124
⬅ Trước Tiếp ➡
Cô bỗng dưng nhớ tới Bùi Ngọc từng cười nhạo cô rằng, cô và anh vừa ở bên nhau mà cô đã muốn hoàn thành tất cả chuyện cả đời của những người yêu nhaụ Khi đó cô cũng thấy buồn cười, cũng cho rằng ngày sau còn dài, nhưng bây giờ cô đã chẳng còn thời gian nữa.
Buổi tối vừa về tới nhà, Bùi Ngọc liền đặt cô trên cửa thẩm vấn "Mẹ có lời gì muốn nói với tôi cứ nói thẳng ra đi."
Cô không giỏi che giấu tâm tư, anh luôn có thể bắt gặp vẻ tâm sự nặng nề của cô nên còn lòng dạ nào để chơi bời nữa chứ.
"Bùi Ngọc, chúng ta chia tay đi." Mạc Tiệp nói ra lời nói đã luyện tập trăm ngàn lần ở trong lòng.
Cô không phải một người mẹ tốt, cũng không phải một người bạn gái thích hợp, cô chẳng là cái gì cả.
Được rồi, tôi không hỏi mẹ nữa, chừng nào mẹ muốn nói thì mới nói cũng được." Bùi Ngọc lập tức thỏa hiệp, lại nói bổ sung, "Về sau không được tùy tiện nói câu ấy ra như thế này nữa, mẹ làm tôi sợ đó."
"Chuyện mẹ muốn nói là chuyện này." Mạc Tiệp lạnh nhạt nói.
Ánh mắt Bùi Ngọc lập tức lộ ra vẻ hoảng hốt, trầm mặc một lúc lâu mới hạ tay xuống, ngoan ngoãn nói "Mẹ, tôi sai rồi. Mẹ nói cho tôi biết tôi sai chỗ nào đi rồi tôi nhất định sẽ sửa, được không mẹ?"
"Bùi Ngọc, mẹ suy nghĩ nghiêm túc rất lâu mới quyết định chia tay." Mạc Tiệp quay đầu đi không nhìn anh nữa, "Con không làm gì sai cả, là mẹ sai, ngay từ khi bắt đầu mẹ không nên dụ dỗ con làm chuyện như vậy, mẹ.. ban đầu mẹ không nghĩ nhiều như vậy."
"Bất luận bởi vì sao, tôi cũng sẽ ngoan ngoãn sửa đổi, tôi nghe lời mẹ nói, mẹ, mẹ đừng tức giận." Bùi Ngọc bị vẻ lạnh nhạt bất ngờ của cô hù dọa, ôm chặt cô, "Mẹ không thích Tiểu Ngọc sao?"
"Mẹ đã gặp mẹ ruột của con rồi." Mạc Tiệp đẩy anh ra xa một chút rồi nói tiếp, "Bởi vậy mẹ không còn hợp làm kẻ giả mạo nữa, chuẩn bị trả con về với cô ấy, vật quy nguyên chủ , Bùi Ngọc, mẹ không giữ nổi con nữa."
Vật về với chủ cũ.
Toàn thân Bùi Ngọc cứng đờ, sau đó cao giọng trách móc "Vật quy nguyên chủ cái gì chứ, tôi không phải một món đồ Tôi chỉ có một người mẹ là mẹ, cũng chỉ có một người phụ nữ là mẹ. Mẹ đã từng nói sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi, sao mẹ có thể lật lọng như thế?"
"Trong tình huống lúc đó, mẹ thực sự sẽ không bao giờ bỏ rơi con, nhưng bây giờ.. con có lựa chọn tốt hơn rồi." Mạc Tiệp ngửa đầu thản nhiên nhìn anh, "Khi đó mẹ cho rằng mẹ có thể cho con tất cả những thứ tốt nhất, nhưng tiền đề là con là một đứa trẻ không có sự giúp đỡ của ai cả."
"Mẹ thương hại tôi sao?" Lồng ngực Bùi Ngọc phập phồng kịch liệt, giống như một con thú nhỏ bị đâm bị thương.
"Không phải, mẹ thích con." Mạc Tiệp nghiêm túc nói từng câu từng chữ, "Nhưng mẹ không muốn giới hạn con."
"Nhưng cái gì tôi cũng không muốn, tôi chỉ muốn mẹ thôi." Bùi Ngọc không biết phải làm sao, viền mắt đã đỏ bừng, anh đã bắt đầu nhận ra lần này không phải cãi vã bình thường như quá khứ.

⬅ Trước Tiếp ➡