"Chị coi trọng quá làm gì chứ, cũng đâu phải bạn trai, cậu bé mười sáu tuổi thì cứ tặng bừa một một món gì đó xem như có lòng là được rồi mà?"
"Không được."
"Được rồi, vậy cậu bé thích cái gì?"
Chắc là học vật lý?"
"Còn thích thể thao nữa."
"Hiểu rồi, sư tỷ yên tâm, tôi mua cho cười xấu xa "
"Không cần đâụ"
"Không có gì đâu, lâu rồi không gặp chị cứ xem như chút tâm ý của tôi đi. Vừa hay tôi có chuyện tìm chị bàn bạc."
"Vậy cũng được."
Mạc Tiệp nhấn gửi đi, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, chứng sợ hãi giao tiếp xã hội lại muốn tái phát.
Chú thích
1 Tiết tháo là quan niệm làm người, là sự tu dưỡng đạo đức và nhân cách cao thượng mà cổ nhân xưa nay vô cùng coi trọng.
2 Được tạo ra bởi Abraham Maslow, lý thuyết nhu cầu Maslow thể hiện sự phân cấp các nhu cầu của con người từ cơ bản đến cao cấp. Đây được đánh giá là đỉnh cao trong lý thuyết xác định nhu cầu tự nhiên của con người.
3 Switch, hay còn gọi là thiết bị chuyển mạch, là một thiết bị dùng để kết nối các đoạn mạng với nhau theo mô hình mạng hình sao. Theo mô hình này, switch đóng vai trò là thiết bị trung tâm, tất cả các máy tính đều được nối về đây. Switch làm việc như một Bridge nhiều cổng.
Hằng số
Bùi Ngọc mua hai cây kem, không tới mấy phút đã trở lại.
"Mẹ ăn cái nào?" Anh lắc lắc ở trước mắt cô, "Vị quýt hay vị ô mai?"
"Muốn ăn cây con liếm." Mạc Tiệp thốt lên không nghĩ ngợi.
Bùi Ngọc híp mắt nhìn cô, hết cách với cô, anh xé vỏ cây kem vị quýt ra, ngậm trong miệng mút một lúc rồi đưa tới bên miệng cô.
Mạc Tiệp vui vẻ cắn một miếng "Rất ngọt."
"Cổ chân mẹ thế nào rồi?" Bùi Ngọc nâng bắp chân cô lên kiểm tra.
"Đỡ hơn nhiều rồi." Da lòng bàn chân Mạc Tiệp tê dại khi bị anh sờ, "Uh, con đừng buông tay, thoải mái quá, Tiểu Ngọc.."
Bùi Ngọc hơi run run, cười bất đắc dĩ vuốt nhẹ bắp chân cô "Vậy cũng có thể thoải mái sao?"
"Ừm, mẹ thích Tiểu Ngọc." Mạc Tiệp tiến tới lại cắn một miếng vào cây kem anh cầm trong tay.
Bùi Ngọc khẽ thở dài, ngậm kem rồi cởi quần lót của cô ra, sau đó tách hai chân cô ra rồi cúi đầu liếm huyệt cho cô bằng môi lưỡi mát lạnh.
"A, Tiểu Ngọc, a a, sướng quá." Mạc Tiệp run nhẹ, trong khe huyệt lập tức tuôn ra một luồng mật dịch, bởi vì làm chuyện kích thích ở trong một nơi xa lạ, mị thịt trong huyệt mẫn cảm hơn rất nhiều so với thường ngày, chẳng mấy chốc liền đạt một đợt cao triều nhỏ.
Ánh nắng mờ nhạt nghiêng dần, trải lên gạch men sứ trong phòng một màu vàng rực rỡ.
Bùi Ngọc sờ nơi tư mật tràn trề nước của cô, nhét nửa cây kem còn lại vào trong miệng cô "Mẹ thỏa mãn rồi chứ? Về nhà thôi."
Anh mặc quần lót cho cô rồi cẩn thận vuốt phẳng nếp nhăn trên váy cô.
"Vị ô mai này con cũng liếm một cái đi." Mạc Tiệp lại nằm nhoài trên lưng anh, vòng cây kem qua bả vai để đưa cho anh.
Bùi Ngọc nghe lời cắn một cái rồi dùng lưỡi liếm liếm, cười nói "Người khác mà thấy cách chúng ta ăn sợ là thấy buồn nôn lắm đó."
Mạc Tiệp hài lòng cắn cây kem vị ô mai, nói không rõ ràng "Mình vui vẻ là được rồi mà."