⬅ Trước Tiếp ➡
Dù sao cũng có tình cảm 18 năm, cô ta sợ rằng khi sự mới mẻ của đứa con gái ruột trở về nhà qua đi, địa vị của mình sẽ không bằng đứa con gái nuôi kia.
Vì vậy, Chu Như Như cố tình nói những lời bóng gió, kể về cuộc sống trước đây của mình khổ sở như thế nào, nhà họ Nhan không chửi bới thì cũng đánh đập cô.
Cô ta rất ngưỡng mộ đứa con gái nuôi kia có thể đi học, có váy đẹp mặc, có phòng riêng. Khi cô ta còn nhỏ, cô phải chen chúc trong một căn phòng với anh chị em của mình.
Đứa con gái nuôi được gia đình nuông chiều lớn lên, chưa từng chịu khổ, tính tình cũng khá thẳng thắn.
Bị Chu Như Như kích động như vậy, cô bắt đầu đối đầu với cô ta khắp mọi nơi, kết quả đương nhiên là không chiếm được lợi thế, còn khiến cho Chu gia chán ghét.
Những chuyện xảy ra gần đây khiến đứa con gái nuôi kia trở nên đặc biệt nhạy cảm, mỗi khi Chu Như Như nói ngưỡng mộ cô điều này điều kia, mẹ nuôi Triệu Xuân Lan lại đau lòng, nói rằng Chu Như Như trước đây sống khổ sở, bảo cô nhường nhịn Chu Như Như một chút.
Căn phòng lớn nhường cho cô ta, chiếc váy cô thích nhất cũng nhường cho cô ta.
Ngay cả người chồng chưa cưới Ôn Triết Viễn cuối cùng cũng bị Chu Như Như cướp mất.
Hai người vốn đã nói tốt, lần này về thăm nhà, Ôn Triết Viễn sẽ báo cáo xin kết hôn, sau khi tổ chức đám cưới sẽ đưa cô kia đi theo.
Chỉ không ngờ, sau khi gặp Chu Như Như, Ôn Triết Viễn lại nói rằng mình đã nhất kiến chung tình với cô ta, cảm xúc với cô kia chỉ là tình anh em, anh và Chu Như Như mới là tình yêu đích thực.
Chu gia có một suất phải xuống nông thôn, đứa con gái nuôi kia kết hôn với Ôn Triết Viễn thì không cần phải đi. Nhưng giờ bị Chu Như Như cướp mất, mặc dù Nhan Hoan đã đổi tên, nhưng vẫn nằm trong hộ khẩu của Chu gia.
Chỉ cần hiện tại cô không có việc làm, các cơ quan chức năng chắc chắn sẽ đến tận nhà làm công tác tư tưởng.
Chu Như Như áy náy, nên đã đưa ra chủ ý cho bố mẹ Chụ Để bọn họ giới thiệu cho Nhan Hoan một đối tượng mới, kết hôn nhanh chóng như vậy thì không cần phải xuống nông thôn nữa.
Kết quả như vậy, đứa con gái nuôi kia hoàn toàn không thể chấp nhận được, ngày đi xem mắt đã tát Chu Như Như một cái, bỏ mặc đối tượng xem mắt rồi khóc lóc chạy ra khỏi nhà, chạy một mạch đến nhà kho bỏ hoang của khu gia thuộc, vô tình bị viên gạch nhô lên làm vấp ngã, đập vào gáy.
"Tiểu Hoan, cô nói gì đi, có phải cô bị bắt nạt không? Nói cho chúng ta biết là ai, bố sẽ làm chủ cho cô." Thấy Nhan Hoan mãi không trả lời, Chu Như Như vẫn không cam lòng hỏi lại một lần nữa.
Ý nghĩ của Nhan Hoan bị kéo về, trước kia lúc đọc truyện đã thấy nữ chính này đáng ghét, giờ người thật đứng trước mặt, cảm thấy còn đáng ghét hơn cả nhân vật giấy trong sách
"Tôi chỉ ngã một cái thôi, còn cô, vừa nhìn đã có thể xác định tôi bị bắt nạt? Chẳng lẽ cô rất có kinh nghiệm trong chuyện này?" Nhan Hoan cười tươi như hoa, nhưng lời nói ra lại khiến Chu Như Như cứng đờ cả người.
Nhóm người hóng hớt nghe Nhan Hoan nói, ánh mắt nhìn Chu Như Như cũng thêm phần đánh giá.
Đúng vậy, Chu Như Như là một cô gái chưa chồng rhif biết cái gì?
Chu Như Như thầm trách mình đã sơ suất, sao lại quên mất mình bây giờ mới 18 tuổi, vẫn là cô gái chưa biết chuyện nam nữ, chứ không phải người phụ nữ đã lấy chồng ở kiếp trước.
"Nhan Hoan, cô nói bậy bạ gì vậy Tôi chỉ quan tâm cô thôi mà."
Nhan Hoan còn muốn cãi lại, thì cha Chu quát lớn "Thôi, cãi nhau cái gì Thật mất mặt, còn không mau về nhà "
Đúng lúc này, một người đàn ông chen vào đám đông, Nhan Hoan nhướng mày, cô có ấn tượng với người đàn ông này, chính là đối tượng xem mắt của cô hôm nay.
⬅ Trước Tiếp ➡