⬅ Trước Tiếp ➡
Cô chần chờ chốc lát, cuối cùng vẫn lại là đứng dậy đến phía trước ngăn tủ bên cạnh tìm một cái tẩu thuốc dùng chiêu đãi tân khách trước đến giờ, cung kính đặt ở trên bàn thấp bên cạnh sô pha.
Ánh mắt Bắc Minh Dạ đảo qua trên tẩu thuốc, cuối cùng lại trở xuống đến trên người cô, cánh môi hồng khẽ nhếch: "Em không sợ bị sặc?"
Cô lắc lắc đầu, ngồi đủ xa, không sợ.
Nhưng Bắc Minh Dạ không có thắp sáng xì gà, chỉ là nhìn cô, ý tứ đáy mắt không rõ.
Lúc không nói lời nào, Danh Khả cảm giác người đàn ông này nguy hiểm cực độ, cho nên cô tình nguyện lựa chọn tiếp tục nói chuyện với anh: "Như thế, Bắc Minh tiên sinh cảm thấy được kịch bản cần sửa chữa như thế nào mới có thể làm được hiệu quả ngài muốn?"
"Em dụ anh vào cuộc sao?" Thì ra nha đầu kia không chỉ bộ dạng xinh xắn cũng không sẽ sợ anh, có đôi khi nói chuyện cũng có vài phần kỹ xảo.
Danh Khả mấp máy môi mỏng, bị anh nhìn thấu tâm tư, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ có thể hồng lớn cỡ bàn tay, kiên trì tiếp tục nói: "Thêm một chút cảnh nóng cũng là có thể, cũng không biết Bắc Minh tiên sinh có đề nghị gì hay không? Tôi nhớ rõ vừa rồi tiên sinh nói, chuyện xưa này bản thân cũng không tệ lắm."
"Là không sai." Anh cầm kịch bản lên, mở ra một tờ trong đó: "Ở trong này nếu có thể cho công chúa và tướng quân làm chút gì, lúc tuyên truyền làm mấy tấm hình ảnh duy mỹ quảng cáo, hiệu quả sẽ phải càng tốt."
Anh chỉ nói "Nơi này", nhưng không có nói đoạn mấy, Danh Khả nhịn không được hơi hơi thăm dò đầu chút, không đầu không đuôi cô không biết anh chỉ một tuồng kịch kia.
Ánh mắt Bắc Minh Dạ vẫn đảo qua ở trên kịch bản như cũ: "Em xem, một đoạn diễn trò này, thiên thời địa lợi nhân hòa, nam nữ chủ nếu không làm chút gì có phải rất xin lỗi người xem hay không?"
Danh Khả nhịn không được đứng lên, hướng anh tiếp sát hai bước: "Tiên sinh chỉ là..."
"Tôi chỉ, là như thế này."
Danh Khả chống lại tầm mắt của anh, còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận ý cười đáy mắt anh chớp lóe rồi biến mất đại biểu là cái gì, bàn tay to của anh đã khẽ bóp cổ tay cô, đem cả người cô kéo qua, làm cho cô hung hăng ngã vào trên đùi của anh.
"A!" Cô sợ tới mức tiếng thét kinh hãi, cuống quít muốn từ trên chân anh đứng lên, nhưng một cánh tay dài anh rơi vào sau lưng cô, cái gì cũng chưa làm, cũng đã khóa trên chân mình, khóa đến sít sao.
"Buông ra..."
"Em muốn làm cho bọn họ tiến vào, xem xem bộ dáng xem chúng ta hiện tại sao?" Lừa gạt tốt như vậy, thật làm cho người tâm tình sung sướng, ánh mắt anh sáng trong, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xẹt qua trên eo thon nhỏ, cuối cùng từ vạt áo của cô tìm kiếm phía bên trong...
Bụng em không thoải mái, anh xoa xoa cho
Editor: Quỳnh Nguyễn
"Không cần..." Danh Khả cắn môi, biết người đàn ông này nói được liền nhất định làm được, nếu cô kêu to kinh động người bên ngoài, lúc bọn họ vào thấy bộ dáng hai người hiện tại này có thể không hiểu lầm sao?
Anh là ông chủ lớn cùng cái học sinh nữ ở trong này làm chút chuyện gì khác người, với anh không có cái ảnh hưởng gì, nhiều lắm thêm một chút tin tình cảm.
Nhưng việc này nếu như truyền ra, sau này cô làm sao ngẩng đầu ở trước mặt đồng học?
"Bắc Minh tiên sinh, nơi này là trường học." Cô cắn môi, chỉ hy vọng anh có thể xem ở bên ngoài nhiều người, cửa phòng lại cũng không bị khóa lại đừng xằng bậy: "Không cần..."
"Ý của em là, nếu không phải trường học là có thể 'Muốn' rồi hả ?" Anh cố ý hiểu sai ý tứ của cô, chân dài hướng trên bàn trà một trận, đem cả người cô kéo dậy.
Danh Khả muốn nhân cơ hội né ra, mới phát hiện bàn tay to của anh còn giữ trên eo cô, chỉ cần anh không buông tay cô căn bản chạy không khỏi kiềm chế của anh.
"Anh rốt cuộc muốn thế nào?" Lặp đi lặp lại nhiều lần khi dễ cô, thật sự ngoạn chơi tốt như vậy sao?
"Cùng em nghiên cứu kịch bản." Một cánh tay kia anh đem kịch bản mở ra, đặt ở trước mặt cô, "Là em yêu thương nhung nhớ, em nghĩ rằng anh muốn làm cái gì?"
"Tôi không có, anh... Anh đừng xằng bậy." Nếu tay trái của anh không phải đã thăm dò vào góc áo của cô, xoa nhẹ sau lưng cô có lẽ cô còn có thể tin tưởng anh nói.
" Chỉ cần em ngoan, anh bảo đảm không bậy." Khi chân dài anh đem cả người cô mang lên, cái độ cao hiện tại này làm cho lúc hai người nói chuyện thuận tiện hơn.
Anh cúi đầu, môi mỏng tiến đến bên tai cô, thanh âm nhẹ nhàng: "Em cũng biết nơi này là trường học, cửa cũng chưa khóa, em cảm thấy anh có thể làm cái gì?"
Cô cắn môi, nghĩ thầm,rằng anh biết liền tốt, nhưng, kế tiếp Bắc Minh Dạ nói lại khiến trái tim cô mới vừa lỏng đi xuống kia lập tức lại nhấc lên: "Tối đa chính là ôm một cái hôn một cái, cộng thêm.... Thỉnh thoảng sờ một cái."
Nói như vậy, tay trái bỗng nhiên hướng lên trên đầu tìm tòi, không ngờ chụp lên chỗ mềm mại cô.
Danh Khả hô nhỏ một tiếng, đang muốn vùng vẫy anh cũng đã thả tay, bàn tay to lại về tới trên eo cô, không có làm bất luận cái hành động gì quá phận.
Đáy mắt cô tích trữ một tầng sương mù mỏng nhạt, trong lòng ủy khuất vô cùng, nhưng lúc ở trước mặt anh, người luôn luôn đặc biệt vô lực.
Cô đánh không lại anh, ở trước mặt anh cô nhỏ yếu giống như một con kiến, anh tùy tùy tiện tiện một cái động tác đều đã có thể đem cô tan xương nát thịt.
Người đàn ông chết tiệt này rốt cuộc muốn khi dễ cô tới khi nào?
"Em nói, ở trong này thêm một chút cảnh nóng có thể nhiều hay không?" Bắc Minh Dạ đặt kịch bản ở trước mặt cô, khoảng cách gần như vậy cô rốt cục thấy kịch bản anh nói.
Đáy vực, hang động, ban đêm, cô nam quả nữ, trách không được anh nói là thiên thời địa lợi nhân hòa.
Kỳ thật cô sớm đã có nghĩ tới ở trong này gia tăng Nam Nữ Chủ âu yếm lẫn nhau, chẳng qua chính mình da mặt mỏng, xấu hổ thêm nữa.
Trước khi ăn cơm anh vội vàng nhìn lướt qua kịch bản, tất cả mọi người cho rằng anh là tùy ý nhìn vài lần, ngay cả chuyện xưa nói là cái gì đều đã không rõ ràng lắm, lại thật không ngờ anh cư nhiên xem cẩn thận như vậy.
Năng lực làm việc của người đàn ông này thật sự rất cường đại.
Cô cắn cắn môi, cố hết sức xem nhẹ bàn tay to vẫn xoa ngang hông mình như cũ, thanh âm có vài phần bất an, nhưng nghe ra đã cố gắng biểu hiện ra chính mình bình tĩnh: "Đêm nay lại trở về tôi thêm một đoạn ở chỗ này, không biết Bắc Minh tiên sinh khi nào thì có thời gian, đến lúc đó chúng tôi cầm cho tiên sinh xem qua."
" Các ngươi?" Ngón tay dài từ từ xẹt qua trên da thịt bóng loáng của cô, anh cười đến khinh thường: "Thời gian của anh cực kỳ quý giá, nếu như là em tìm đến anh, hẳn là có thể rút ra chút, nhưng nếu là những cái người không liên quan này...."
Danh Khả hiểu ý tứ của anh, nhưng cô căn bản không nghĩ tới chính mình đi tìm anh.
"Còn có..." Anh lại để sát vào cô, một cỗ khí tức mâu thuẫn cực nóng lại lạnh giá rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn: "Đêm nay phỏng chừng là không được, đêm nay, anh và em ngươi đều đã 'Bề bộn nhiều việc', hôm nào lại sửa chữa đi, không vội."
⬅ Trước Tiếp ➡