⬅ Trước Tiếp ➡

"Trí nhớ bạn học Khương tốt lắm, không thể nào quên chuyện đêm đó trong phòng tôi đâu nhỉ?"
"Tôi nhớ đêm đó hình như là em chủ động trước, tôi không thể nhầm được."
Tạ Cẩn Thần đứng im nhìn chằm chằm vào biểu cảm trên khuôn mặt cô, dáng vẻ thư thái, tuy là câu hỏi nhưng lại được thốt ra bằng giọng điệu khẳng định.
Cuối cùng cũng đề cập đến rồi.
Khương Minh Họa im lặng, tai cô âm thầm ửng đỏ lên, cô đương nhiên nhớ rõ chuyện đã xảy ra đêm đó.
Tại sao người khác say rượu tỉnh dậy lại quên hết mọi chuyện.
Còn cô không những không quên, ngược lại hình ảnh hai người đêm ấy càng in sâu vào tâm trí cô.
Cô chưa kịp nghĩ ra cách trả lời, đột nhiên sau tai cảm nhận được hơi thở nóng, nó phả lên làn da nhạy cảm sau gáy, như dòng điện chạy khắp chân tay.
Khương Minh Họa đứng im không dám nhúc nhích, nghe thấy người đàn ông cúi sát bên tai thì thầm, giọng nói nam tính đầy quyến rũ
"Bạn học Khương, sao không nói gì vậy? Cần tôi nhắc lại chuyện đêm đó không? Tôi nhớ có mấy lần là do bạn…"
"Anh Tạ "
Khương Minh Họa đứng phắt dậy, da sau tai vẫn còn nóng bừng, cô cảm thấy không chỉ sau tai mà toàn thân đều như bốc cháy.
Cô tức giận nhìn người đàn ông đang thong thả chỉnh lại khuy tay áo, cuối cùng cũng bật ra những lời chất chứa bấy lâu
"Anh Tạ Rốt cuộc anh muốn thế nào? Muốn giết muốn chặt tùy anh "
"Tôi thừa nhận đêm đó là lỗi của tôi, tôi không nên say rượu vào phòng anh rồi xúc phạm anh nhưng anh không cần phải nói thẳng ra như vậy chứ."
Cô còn cần giữ thể diện chứ Khương Minh Họa đỏ mặt tía tai, sao cái gì người đàn ông này cũng dám nói vậy.
Khương Minh Họa cố gắng bình tĩnh, không thể mất kiểm soát, tiếp tục nói
"Rốt cuộc anh muốn gì? Tôi biết anh không thiếu tiền, cần gì phải tính toán chi li, tôi xin lỗi anh, được chưa?"
Tạ Cẩn Thần cũng đứng dậy, khi ngồi không rõ nhưng đứng lên cao hơn Khương Minh Họa cả cái đầụ
Nhìn anh ít nhất cũng 1 mét 89, Khương Minh Họa chỉ đến vai anh.
Khí thế cao lớn lạnh lùng đè nén khiến người ta sợ hãi, đặc biệt là khi anh im lặng nhìn cô chằm chằm.
Cảm giác áp lực vô hình bao trùm lấy cô gái.
Nỗi ám ảnh không thể chạm tới thời trung học dường như đã hiện hữu rõ ràng.
Khương Minh Họa "…"
Khí thế của cô lập tức giảm xuống một nửa, trong lòng không phục, lớn lên cao như vậy để làm gì, cô còn phải ngẩng đầu lên nhìn anh, thật là bắt nạt người.
Cô đối mặt trực tiếp với ánh mắt lạnh lẽo của anh, không để bản thân thua kém bất cứ khí thế nào.
Hai người im lặng nhìn nhau một lúc, Tạ Cẩn Thần nhìn sâu vào cô, giọng nói không nhanh không chậm
"Đừng nói như vậy Khương tiểu thư, em nhớ chuyện này là được, tôi không có ý gì khác, chuyện này tôi cũng có trách nhiệm, cũng là em chịu thiệt nhiều hơn."
Khương Minh Hoạ ngây người một chút, không ngờ anh lại nói như vậy.
Ngay giây phút sau lại nghe anh nói
"Nhưng thái độ xin lỗi của em chân thành như vậy, vậy tôi nhận lời, chỉ là lòng dạ tôi hơi hẹp hòi."
"Không chịu được thiệt thòi nên Khương tiểu thư nợ tôi một ân tình, chuyện này coi như xong."
Khương Minh Hoạ "…"
Cô không hiểu sao lại có người đàn ông nhỏ nhen đến thế, người sướng đâu phải là cô.
Nói như vậy, cứ như thật sự là cô bắt nạt anh vậy.
Quả nhiên giới tư bản đều xảo quyệt và độc ác.


⬅ Trước Tiếp ➡