Trong lòng anh bất ngờ cảm thấy may mắn, may mắn vì đêm đó gặp được cô, nếu không…
Ánh mắt Tạ Cẩn Thần dừng ở ngoài cửa sổ, một tay cho vào túi quần, hít một hơi thuốc, làn khói tỏa ra làm mờ đi khuôn mặt anh.
Suy nghĩ rất lâu, anh mới gọi cho Tạ Kính Sinh.
Giọng nói trầm ổn, chậm rãi nhưng đầy uy quyền không thể chối cãi.
"Thưa cha, chuyện kết hôn với cô gái Khương gia cứ tiến hành như cũ."
Tạ Kính Sinh đang đưa Trang Dịch Ninh đến viện thẩm mỹ để chăm sóc da, đang buồn chán chờ ở ngoài thì nhận được điện thoại của con trai.
Nghe rõ nội dung cuộc gọi, ông ấy bỗng ngồi thẳng người dậy, bộ não vừa còn lơ mơ buồn ngủ bỗng chốc tỉnh táo hẳn, kinh ngạc hỏi
"Chuyện gì thế? Sao con lại đột nhiên không thầm thương trộm nhớ cô gái đó nữa? Là không theo đuổi được hay sao?"
"Cha đã nói rồi, tính cách của con như vậy ai chịu nổi, sắp 30 tuổi rồi mà chưa từng có bạn gái, nói ra ngoài cha thật xấu hổ."
"Nhớ lại ngày xưa cha theo đuổi mẹ con, có khi nào bị từ chối đâu? Dù mẹ con và cha là hôn nhân sắp đặt nhưng chúng ta có tình cảm thật sự."
"Hai bên tự nguyện, dù mẹ con không đồng ý cha cũng sẽ cướp về cửa Tạ gia."
"Con có phải con đẻ của cha không đấy? Sao kinh nghiệm của cha con chẳng học được chút nào, đuổi theo người ta mà nhục nhã thế hả Tạ Cẩn Thần?"
Tạ Kính Sinh tưởng con trai mình vì thất tình nên mới gọi điện nói bậy.
Ông ấy tiếp tục giảng giải không ngừng
"Bắt con kết hôn cũng phải xem ý nguyện của con, nếu con không theo đuổi được người ta, không cưới được cô gái mình thích."
"Cha và mẹ cũng sẽ không ép con kết hôn với người khác, con rốt cuộc có hiểu không?"
Tạ Cẩn Thần "…"
Tạ Cẩn Thần dập điếu thuốc, từ từ ấn tàn thuốc vào gạt tàn, xoa xoa thái dương, không muốn nói nhiều với ông, người già rồi cứ thích nói mãi không thôi.
Anh nhẫn nại giải thích
"Là lỗi của con, cha đừng nghĩ nhiều nữa. Con kết hôn với Khương Minh Hoạ là tự nguyện, liên quan đến chính con người cô ấy."
"Còn chuyện con thầm thương ai, cha cũng đừng bận tâm, đó chỉ là con nói bừa thôi. Sau khi kết hôn, con sẽ chỉ coi Khương Minh Hoạ là vợ của mình."
Tạ Cẩn Thần không cho đối phương cơ hội phản ứng, dứt khoát nói một câu
"Cha và mẹ xem thời điểm nào thích hợp để kết hôn, đăng ký kết hôn rồi bảo con một tiếng là được."
Rồi dứt khoát cúp máy.
Tạ Cẩn Thần không cảm thấy hôn nhân có gì tốt đẹp nhưng vì hai người lớn trong nhà đã quá sốt ruột muốn anh kết hôn, anh cũng không thể từ chối mãi được.
Hơn nữa, Khương Minh Hoạ cũng là người phụ nữ đầu tiên của anh, thành thật mà nói, anh không hề cảm thấy khó chịu khi kết hôn với cô.
Thôi thì cứ vậy đi, dù sao đi nữa, kết hôn rồi làm tròn trách nhiệm của một người chồng cũng coi như là báo đáp công ơn dưỡng dục của cha mẹ.
Đang suy nghĩ như vậy, bỗng nhiên ở cửa vang lên một tiếng động nhỏ.
Phòng nghỉ không quá rộng nhưng được cái môi trường sạch sẽ thoáng đãng, đồ đạc bày biện ngăn nắp, nhìn vào là thấy hết.
Khương Minh Hoạ đẩy cửa bước vào, vẻ mặt như người mất hồn.
Trang phục dạ hội của cô đã được thay bằng bộ đồ bình thường, bên trên là chiếc áo ngắn tay rộng màu hồng trắng.
Bên dưới là chiếc quần short thể thao màu trắng, chân đi đôi giày thể thao không rõ hiệụ