Nhìn từ phía sau chỉ có thể thấy mái tóc ngắn được cắt tỉa gọn gàng và dáng lưng thẳng tắp, hoàn hảo của người đàn ông.
Nhưng cũng toát lên khí thế khiến người ta khiếp sợ.
Ngồi cạnh là vị người thầy từng dạy anh năm xưa, giờ đây cũng là hiệu trưởng đại học Kinh, lão Nhậm.
"Kính Chi, ba năm ở nước ngoài thế nào? Nghe nói làm về trí tuệ nhân tạo ở nước ngoài cũng rất thành công nhỉ?"
Kính Chi là tự của Tạ Cẩn Thần, năm đó khi anh lên 5 tuổi, Trang Dịch Ninh đã mời đại sư Huệ Căn xem phong thủy rồi đặt cho chữ Kính.
Tạ Cẩn Thần thong thả xoay chuỗi hạt trên cổ tay, nghiêng người lắng nghe với thái độ khiêm tốn, hơi hơi cười, toát lên vẻ trang nghiêm lễ độ
"Thầy quá khen, chuyện của em chẳng đáng gì đâụ Dạo này sức khỏe thầy thế nào? Dù bận công việc cũng đừng quên chăm sóc bản thân ạ."
Hiệu trưởng Nhậm bất chợt mỉm cười, liếc nhìn người học trò cũ, biết rõ anh đang khiêm tốn.
Dù có làm nên chuyện kinh thiên động địa thì từ miệng anh cũng chỉ là chuyện vặt, hiệu trưởng gật đầu tán thưởng, giọng đầy hài lòng
"Thầy khỏe lắm, đào tạo thêm vài lứa nhân tài nữa cũng chẳng sao. Về đây có kế hoạch gì không?"
"Thầy nghe cha em bảo sắp xếp mai mối cho em rồi đấy, thế nào? Giỏi giang như em, chắc đối phương cũng không tệ đâụ"
Tạ Cẩn Thần mỉm cười, nét mặt không lộ chút tình cảm, ứng đối qua loa
"Vâng, cũng tạm được."
Chuyện này anh chẳng bao giờ hứng thú bàn luận, chỉ vài câu đã lảng sang chuyện khác.
Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi cùng yên lặng dự lễ.
Hậu trường, Khương Minh Họa liên tục hít thở sâu, đây là lần đầu cô đứng trước đám đông như vậy, không căng thẳng mới lạ.
Nghe MC xướng tên đại diện lớp A ngành Thiết kế thời trang Khương Minh Họa lên sân khấụ
Khương Minh Họa lau mồ hôi lòng bàn tay, âm thầm tự động viên mình, lại hít thở vài lần nữa rồi mới ung dung nâng váy bước lên sân khấụ
Trong chớp mắt, đèn sân khấu tắt hết, chỉ còn vòng sáng mờ ảo chiếu lên người Khương Minh Họa,
Chất liệu satin lấp lánh dưới ánh đèn, đôi chân thon thẳng dưới tà váy, đôi giày cao gót vàng khiến cổ chân càng thêm thanh tú kiều diễm.
Khương Minh Họa thậm chí có thể nghe thấy những tiếng hô kinh ngạc từ khán giả.
"Đây là ai vậy, đẹp quá, là tân sinh viên năm nay sao?"
"Xinh thế này mà không thấy ai đăng ảnh lên hội nhóm trường nhỉ?"
"Ba phút nữa, tôi muốn biết mọi thông tin về cô gái này "
"Hình như là chị khóa trên năm tư, tôi từng gặp một lần ở nhà ăn, bản thân thật sự siêu ấn tượng nhưng không hiểu sao lại không ai phát hiện…"
"Hu hu, cô gái xinh đẹp như vậy mà còn biết chơi piano nữa, thật tuyệt vời, tôi muốn cô ấy làm bạn gái của tôi "
Trần Lăng Hi nghe thấy những lời khen ngợi không ngớt này, đắc ý ngẩng cao cằm, cô ta tự nhủ mình quả là có con mắt tinh tường.
Nhan sắc của Khương Minh Họa không phải dạng vừa đâu, hừ.
Tạ Cẩn Thần đương nhiên đã nhìn thấy Khương Minh Hoạ, anh ngồi ở hàng ghế đầu, nhìn rõ hơn bất kỳ ai.
Không ngờ lại trùng hợp đến vậy.
Sau giây phút sững sờ, vẻ kinh ngạc trong mắt anh lập tức chuyển thành sự say mê, ngón tay đặt trên đùi gõ nhẹ hai cái.
Ánh mắt sâu thẳm đảo quanh người cô gái, dừng ở vòng eo thon được chiếc váy ôm sát.