Lúc này thông tin về người đó đã không còn quá quan trọng, chỉ sợ họ truy ra được địa chỉ nguồn, như vậy thật sự không phải chuyện có thể giải quyết đơn giản bằng vài câu nói.
Trần Lăng Hi ở đầu dây bên kia lại thở phào nhẹ nhõm nhưng giọng lại pha chút nghi hoặc
"Đối phương không tiếp tục truy vết chúng ta, kỳ lạ thật, đến giờ vẫn không có bất kỳ tin tức hay ai đến điều tra, cảm giác như họ không muốn truy cứu nữa."
Trái tim đang thót lên của Khương Minh Hoạ bỗng chốc trở về vị trí cũ, cô thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống rồi hỏi
"Vậy thì tốt, vậy tôi có thể yên tâm rồi, không bị phát hiện là được."
Đầu óc Khương Minh Họa lúc này rất rối, cũng không kịp nghĩ kỹ tại sao đối phương lại cố tình buông tha, cô còn có việc quan trọng chưa hỏi.
"Vậy tại sao không thể xem được thông tin chủ nhân của phòng tổng thống tối qua, có phải nhầm lẫn không?"
Trần Lăng Hi "Không thể nhầm được, phòng tổng thống của khách sạn quốc tế Hy Trân chỉ có mấy phòng thôi, lại còn nằm ở tầng cao nhất, nếu sai tôi đi ngược bằng đầụ"
Khương Minh Họa "Vậy tại sao không thể tìm thấy? Có phải hệ thống của họ chưa kịp đăng ký không?"
Trần Lăng Hi ở đầu dây bên kia lắc đầu
"Không thể nào, thông tin khách hàng của khách sạn 7 sao như thế này đều được mã hóa và bảo quản cẩn thận, không thể không đăng ký, trừ khi…"
Khương Minh Họa vô thức nín thở
"Trừ khi lai lịch của đối phương rất lớn phải không?"
Trần Lăng Hi trả lời chính xác "Cậu đoán đúng rồi, lai lịch của đối phương thực sự rất lớn, chắc chắn là không đăng ký thông tin, kiểu người như vậy, hoặc là lãnh đạo cốt cán trong chính phủ, hoặc là tổng giám đốc có tài sản trên nghìn tỷ."
"Ngoài ra tôi thực sự không nghĩ ra còn ai có quyền lực lớn đến mức khiến khách sạn 7 sao dưới trướng Tạ Thị đối xử đặc biệt như vậy."
Khương Minh Họa "…"
Cô thực sự muốn khóc, không lẽ cô vô tình trêu chọc nhầm nhân vật lớn nào đó.
Mặc dù gia tộc Khương gia ở thủ đô cũng có thực lực nhưng hoàn toàn không thể nào ẩn danh ở phòng suite tầng cao nhất khách sạn quốc tế Hy Trân.
Khương Minh Họa ủy khuất, đôi mắt to đẹp long lanh chớp chớp, nước mắt lăn dài
"Vậy phải làm sao đây Tiểu Hi? Hình như tôi gặp họa lớn rồi…"
Cô thực sự không ngờ lần đầu tiên trong đời vượt giới hạn lại đụng phải nhân vật lớn như vậy, trong khoảnh khắc cô chỉ muốn chạy ngay về Khương gia đầu thú.
Nhưng không được, cô thực sự sợ, chuyện này cô cũng thực sự khó nói thành lời.
Khương Minh Họa vô thức run rẩy, thủ đô tuy được coi là nơi phồn hoa xa hoa tráng lệ, nhưng ở nơi này người có thế lực lớn mạnh nhiều vô số, dù là rồng cũng phải cuộn mình.
Dù Khương gia cũng được xem là gia đình quyền quý, nhưng cô vẫn luôn giữ thái độ khiêm tốn, sợ rằng sẽ đụng phải đại gia nào đó mang rắc rối về cho gia đình.
Trần Lăng Hi ở đầu dây bên kia an ủi cô
"Ôi, đừng lo lắng quá, dù đối phương là đại gia quyền cao chức trọng đi nữa, xung quanh anh ta chắc chắn không thiếu gái đẹp."
"Sao lại thiếu phụ nữ chứ? Người ta không thể nào chuyên tâm đối phó với một cô bé như cậu đâu, cậu nghĩ quá nghiêm trọng rồi."
Khương Minh Họa im lặng giây lát, bình tĩnh hơn nhiềụ