⬅ Trước Tiếp ➡

"Thật, thật sao? Không phải con đang lừa mẹ chứ? Con thật sự có người thích rồi ư?"
"Là ai vậy? Cô gái nhà nào? Dáng người thế nào, ngày mai mẹ sẽ đi gặp mặt con dâu ngay."
Tạ Kính Sinh sắp bước sang tuổi lục tuần, từng trải bao sóng gió cuộc đời, thế mà giờ phút này lại mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày, đến mức có thể gọi là luống cuống
"Thật sao? Con đừng có vì muốn trốn tránh hôn nhân mà tùy tiện đối phó với cha mẹ. Dù cha mẹ có nóng lòng muốn con kết hôn, cũng không đến nỗi ép buộc con. Con nói thật đi, rốt cuộc có thích cô gái nào rồi thật không?"
Thích ư?
Có lẽ chưa thể gọi là như vậy.
Tạ Cẩn Thần thong thả nhấp ngụm nước, nhớ lại cô gái đêm qua khiến anh say mê không rời,
khiến anh mất hết lý trí. Anh trầm mặc giây lát.
Anh thừa nhận, cô gái đó là người phụ nữ đầu tiên của anh, thân thể cô khiến anh vô cùng hài lòng, thậm chí là mê đắm, đến nỗi hôm nay ngồi trong phòng họp mà anh lần đầu tiên trong đời không chú tâm đến vậy.
Trong đầu anh chỉ hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt của cô gái, làn da mềm mại trắng nõn ửng hồng vì cảm xúc dâng trào.
Như một nữ yêu tinh chuyên đến hàng phục anh, hình ảnh ấy như khắc sâu vào tâm trí, dù cố gắng xóa nhòa cũng không thể phai mờ.
Mỗi sợi thần kinh trong đầu hắn đều nhuốm màu bóng hình cô gái ấy nhưng anh vẫn chưa biết tên cô là gì, chỉ biết nhan sắc của cô đẹp đến mức khó lòng tả xiết.
Chắc hẳn tên cô cũng rất hay.
Nhưng Tạ Cẩn Thần không nghĩ rằng mình đã thích cô.
Thu hồi dòng suy nghĩ, anh thong thả đặt chén trà xuống, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cha mẹ gương mặt lạnh lùng không chút gợn sóng
"Tên cô ấy tạm thời giữ bí mật, còn về thân phận của cô gái đó, khi thời cơ chín muồi con sẽ nói với cha mẹ."
"Hai người cũng không cần vội, chuyện kết hôn với Khương gia coi như bỏ đi, cũng không cần sắp xếp cho chúng con gặp mặt. Cha cứ nói rõ với Khương gia là được."
Không phải anh không muốn nói, mà là ngay cả tên cô gái đó anh cũng chưa biết, huống chi đó lại là cô gái đã từng có một đêm tình cờ với anh.
Tạ Kính Sinh và Trang Dịch Ninh liếc nhìn nhau, Trang Dịch Ninh lại lên tiếng
"Giấu giếm thế này, không chịu nói tên, ít nhất cũng phải cho chúng ta biết con người cô gái ấy thế nào chứ?"
"Dung mạo ra sao, tính cách có hợp với con không? Tính con lạnh lùng nghiêm nghị thế này, sợ khó lòng làm con gái vui lòng. Mẹ thật sự không tin được có cô gái nào chịu đồng ý đến với con."
Đúng là con đẻ, lời chê bai thốt ra không chút ngại ngùng.
Nếu đặt một chiếc siêu xe giới hạn và một chiếc Bentley đời cũ trước mặt, bà ấy không tin có cô gái nào lại chọn cái thứ hai nhạt nhẽo vô vị kia.
Tạ Cẩn Thần "…"
Tạ Cẩn Thần ho nhẹ một tiếng, giả vờ bình tĩnh chỉnh lại chiếc đồng hồ đeo tay.
"Chúng con chưa đến với nhau nhưng cô ấy trông cũng ổn."
Còn về tính cách, chưa từng tiếp xúc nên anh cũng không thể bịa ra được.
Tạ Kính Sinh vừa nhấp ngụm trà, suýt nữa thì phun ra, Trang Dịch Ninh vội vỗ lưng ông ấy lấy lại hơi.
Tạ Kính Sinh nuốt ực, kết hợp với vẻ mặt khó nói lúc nãy của Tạ Cẩn Thần, trong đầu ông ấy lập tức dựng lên một vở kịch lớn.
Ông ấy nhìn con trai với ánh mắt không thể tin nổi


⬅ Trước Tiếp ➡