“Phải thử hàng trước đã!” Ngải Lê đột nhiên thốt lên, cô ấy bấu một cái thật mạnh vào vai Biên Nhan ý muốn giúp cô tỉnh táo lại, “Hợp đồng ký xong là có hiệu lực. Vì sự hòa hợp trong chuyện chăn gối, các người vẫn nên tiếp xúc với nhau trước để xem…”
“A Dận…” Vương Hạo ấp úng, không biết nên khuyên nhủ như thế nào.
“Được.”
“…Chậc.” Ngải Lê không ngờ anh ta lại dễ dàng đồng ý như vậy.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
Nói là muốn thử hàng, nhưng phải thử như thế nào đây.
Biên Nhan cảm thấy bối rối.
Bảo anh ta cởi quần ra, kiểm tra xem chức năng cương cứng có vấn đề hay không hả? Cái này chắc là thứ quan trọng nhất rồi.
Nhưng làm vậy thì có sỗ sàng quá không? Đối mặt với một người đẹp mà làm như vậy, cô cứ có cảm giác như mình đang khinh nhờn đấng.
Dường như Đàm Dận đọc hiểu được suy nghĩ của cô: “Trêи báo cáo sức khỏe có ghi, tất cả mọi chức năng của tôi đều bình thường.”
“À…” Biên Nhan yếu ớt nói: “Em muốn thử cảm giác một chút.”
“Dùng thử?” Đàm Dận nói: “Được thôi, nhưng không thể quá đáng.”
“Đường nhiên là không…” Biên Nhan thử thăm dò: “Hôn có được không?”
Đàm Dận nói: “Muốn hôn thì hôn đi.”
Đầu Biên Nhan chồm về phía anh, lúc cô đang rối rắm không biết có nên nhón chân lên hay không thì Đàm Dận cúi người, ép mặt sát lại. Có lẽ là do cảm thấy xấu hổ, anh hơi khựng lại một chút, nhưng ngay lúc đó cô lại mắc cỡ đến mức định bảo ngừng.
Đôi môi của anh thật mềm mại, lúc chạm vào nhau cô có thể ngửi thấy mùi thơm trêи người Đàm Dận, anh ngậm lấy môi dưới của cô, nhẹ nhàng ʍút̼ vào, không biết có phải là do tác động tâm lý hay không mà Biên Nhan còn nếm ra một chút vị ngọt nơi đầu lưỡi.
Tay Đàm Dận đặt bên eo cô, anh khép hờ mắt, từ từ kéo gần khoảng cách của hai người. Biên Nhan bị anh ôm vào lòng, cảm giác được hai cái bánh bao big size của mình đang đè ép ngực anh, cô lập tức rụt người ra sau, tránh né nụ hôn của anh.
Môi của Đàm Dận ửng đỏ vì bị cô hôn, anh thoáng nhìn qua ngực cô, nhẹ nhàng phun ra hai chữ: “Ngực giả.”
Biên Nhan nóng nảy: “Anh sờ rồi hả?”
“Không có.”
“Anh chưa sờ thì dựa vào cái gì mà nói đây là ngực giả hả?”
Đàm Dận cười lộ vài cái răng: “Em muốn tôi sờ sao?” Anh ta lạnh nhạt nói: “Tôi mà xuống tay thì phải có phí giám định.”
Biên Nhan cắn răng: “Trả tiền cho anh là được.”
Ăc, tại sao cô lại cảm thấy có gì đó sai sai!
Đàm Dận rũ mi, hay tay khoanh lại trước ngực.
“Đợi đã.” Biên Nhan cẩn thận nhìn xung quanh, sau đó khóa cửa phòng lại, lúc này mới đứng đối diện với Đàm dận, cởi bỏ từng cúc áo.
Cô phơi bày hai con thỏ béo trước mặt anh rồi nhỏ giọng thúc giục: “Sờ đi.”
Đàm Dận cong khóe miệng, chậm rãi vươn bàn tay thon dài trắng nõn ra, tiến vào bên trong lớp đệm ʍút̼ của áo, mơn trớn nơi mềm mại co dãn kia.
“A.” Bị bàn tay to lớn của đàn ông bao lấy làm cô sinh ra một loại cảm giác rất kỳ lạ, Biên Nhan vô thức thở ra một hơi dài, “Sao hả? Không phải đồ giả có phải không?”