Bao Nuôi
Chương 9
⬅ Trước Tiếp ➡

ban nãy...
Ngẩng đầu lên thì thấy Ôn Ngôn Trăn đang đứng trước cửa, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đồ vật trên tay anh ta.
Nói huỵch toẹt ra thì nhìn chiếc ví da trên tay anh ta mới đúng, tiếc là chủ nhân của nó đã tìm tới.
Chỉ chỉ chỗ mình đang làm việc, Tiểu Bản nhanh trí nói "Tôi là người của khoa gây mê, muốn tìm bác sĩ Trương hỏi vài chuyện.
Tôi nghĩ anh ta ở đây nên mới vào." Tiểu Bản gãi gãi đầu, để gương mặt mình trông tự nhiên một chút "Nhưng mà hình như anh ta không có ở đây thì phải." Ôn Ngôn Trăn dừng lại, đứng cách Tiểu Bản ba bước chân, chau mày nhìn anh ta.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Bản nhìn thấy Ôn Ngôn Trăn ở khoảng cách gần như vậy.
Vị này được rất nhiều người khen là công tử danh môn thế gia, dịu dàng như ngọc.
Nhìn khuôn mặt trong khoảng cách gần ấy, ấn tượng đầu tiên để lại trong Tiểu Bản là người đàn ông tuấn tú như thế dễ khiến cho người ta liên tưởng đến các sĩ quan Hồng quân Liên Xô trẻ đẹp trong Thế chiến thứ I.
Người đứng dưới tàng cây bạch dương, từng thước phim đen trắng khắc họa lên khuôn mặt sáng ngời, khói mù chiến tranh nhuốm lên hàng chân mày dưới đáy mắt một mảnh u sầụ Người đứng đó như một bài thơ, chỉ một bên màu mắt cũng đủ làm lu mờ sắc màu trắng sáng của thời đại.
Người đàn ông này mới hấp dẫn làm sao, không một giấy bút hay phương tiện truyền thông nào có thể vẽ ra được một tác phẩm rung động lòng người đến vậy.
Cho dù vào giờ phút này, đôi mắt anh hiện đầy vằn đỏ, dưới hốc mắt có một vành đen, tóc tai rối loạn, áo sơ mi nhàu nhĩ, trông anh chán chường như một nhà thơ lâm vào cảnh khốn cùng nơi đầu đường xó chợ, thì anh vẫn là một tuyệt tác tuyệt vời của tạo hóa.
"Trả cái ví cho tôi." Ôn Ngôn Trăn lạnh lùng đưa tay ra.
Tiểu Bản cầm trong tay chiếc ví.
Nếu anh ta nhìn không lầm, khi Ôn công tử nhìn thấy chiếc ví nằm trên tay anh ta dường như đã trút được gánh nặng nơi đáy mắt.
Cảm giác đó giống như Bảo bối, tốt quá, ta đã tìm được mày rồi.
Tiểu Bản rụt rè trả lại chiếc ví cho Ôn Ngôn Trăn.
Việc đầu tiên Ôn Ngôn Trăn làm sau khi nhận lại chiếc ví không phải là mở ra kiểm tra bên trong còn đầy đủ hay không, mà là cúi xuống, vuốt ve cẩn thận chiếc ví trên tay, cứ như anh rất sợ người nhặt được nó là tên tiểu tử phá phách nào đó vậy.
Có thể thấy chiếc ví này có ý nghĩa rất quan trọng với Ôn Ngôn Trăn.
Anh cũng không nói thêm lời nào, chỉ đơn giản xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng rời đi của Ôn Ngôn Trăn, ngay tức khắc bộ não của Tiểu Bản giống như con chip tinh vi nhanh chóng xử lí phần dữ liệu mà chính phủ ghi ghép về anh Ôn Ngôn Trăn, ra đời vào năm 1983, sinh ra và lớn lên tại Macaụ Sau khi hoàn thành khóa luận tốt nghiệp tại trường Đại học St.
Petersburg liền trở về nước, hiện tại đang đầu quân và làm việc cho tập đoàn Ôn thị.
Tài liệu liên quan tới Ôn Ngôn Trăn chỉ có một đoạn nội dung ngắn như trên.
Có lẽ, Ôn Ngôn Trăn đã được định sẵn là sinh ra trong sự nhòm ngó của công chúng, thế nên dù nhà họ Ôn đã tìm mọi biện pháp để bảo vệ đứa trẻ duy nhất trong gia tộc này thì giới truyền thông "thần thông quảng đại" vẫn nắm bắt và


⬅ Trước Tiếp ➡