Chương 2
bảo vệ quyền lợi của họ hơn.
Họ không có thời gian chờ chực lấy số như những bệnh nhân khác, việc họ cần làm là chỉ cần đặt một cuộc hẹn, vì vậy, mới có sự tồn tại của tầng 11 ở bệnh viện này.
Tầng 11 trở thành khu vực được bảo vệ quan trọng nhất của bệnh viện thang máy được mã hóa, thiết bị điện tử giám sát chặt chẽ, nhân viên an ninh canh gác 24 giờ không gián đoạn.
Những bác sĩ thực tập như Tiểu Bản rất tự nhiên sẽ bị chặn ở cánh cửa tầng 11.
Anh ta ở căn phòng trên tầng 10 suốt đêm, chờ đợi tiếng chuông điện thoại khẩn cấp trên tay trái reo lên.
Một khi điện thoại reo, có nghĩa là trên tầng 11 không đủ người.
Thế mà đợi đến khi bình minh xuất hiện, điện thoại vẫn không có động tĩnh gì.
Vào lúc 5 giờ sáng, bác sĩ tham gia cuộc phẫu thuật cuối cùng cũng thông báo bệnh nhân ở tầng 11 đã qua cơn nguy kịch.
Khoảng 5 giờ rưỡi sáng, Tiểu Bản bước vào khoa gây mê trên tầng 11, thay thế cho vị bác sĩ gây mê thứ ba phải rời đi vì có công việc gấp.
Anh ta sẽ tiếp tục điều trị cho bệnh nhân sau ba mươi sáu giờ phẫu thuật đau đớn.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Bản bước chân lên tầng dành cho những nhân vật "quyền cao chức trọng".
Nó khác hẳn với những tầng khác trong bệnh viện, so ra thì giống hội sở tư nhân yên tĩnh hơn, với thiết kế trang trọng, sàn nhà dùng gạch ốp cao cấp thượng hạng, đi lại không phát ra một tiếng động.
Về việc bệnh nhân bị đưa đến, thông tin mà Tiểu Bản biết Đó là một bệnh nhân nữ được đưa vào vì tai nạn xe cộ, sau khi được gây mê sâu, tính mạng đã thoát khỏi cơn nguy hiểm, hiện tại đang nằm trong phòng vô khuẩn, chờ 36 giờ sau sẽ tỉnh lại.
Ở khúc quẹo hành lang, Tiểu Bản không nhịn được rẽ đến hướng Đông Nam của tầng 11.
Hiển nhiên, nơi đó thuộc phạm vi bảo vệ chính của bệnh viện.
Anh ta chầm chậm đóng cửa lại.
Xuyên qua tấm kính, Tiểu Bản chỉ thấy những bóng người mặc áo blouse trắng đang đi tới đi lui, rồi tập trung lại một chỗ, hình như đang thảo luận việc gì đó.
Mặc dù cách một tấm thủy tinh mỏng manh và biết được bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng dựa vào trực giác nghề nghiệp, anh ta vẫn cảm thấy tình huống này không được khả quan cho lắm.
Gương mặt các bác sĩ gây mê đầy mệt mỏi.
Vị bác sĩ gây mê đầu tiên rõ ràng không tin tưởng anh ta lắm, nhấn mạnh với anh ta những việc cần phải chú ý trong mấy giờ tiếp theo một lần nữa rồi mới cùng hai vị bác sĩ gây mê khác rời đi.
Trong phòng gây mê hồi sức hiện giờ chỉ còn lại Tiểu Bản và một bác sĩ gây mê khác người từ nãy đến giờ vẫn đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần.
Về phần Tiểu Bản, việc mà anh ta cần làm bây giờ là nhìn chăm chú vào màn hình điện tử trước bàn làm việc.
Trạng thái sóng điện não của bệnh nhân đang nằm trong phòng vô khuẩn sẽ được đưa trở lại qua màn hình điện tử.
Bác sĩ gây mê sẽ sử dụng dữ liệu từ đó để lên kế hoạch chăm sóc cho bệnh nhân sau khi gây mê sâụ Dữ liệu trên màn hình điện tử biểu thị trạng thái của bệnh nhân hiện tại đang hết sức ổn định.
Đương lúc rảnh rỗi cộng với sự tò mò, Tiểu Bản không nhịn được liếc nhanh qua tư liệu của bệnh nhân treo trên tường.
Lúc thấy tên bệnh