⬅ Trước Tiếp ➡

không thể vãn hồi.
Trái tim Thi Nịnh nhảy dựng lên, sau đó từ từ tăng tốc độ đập liên tục.
Có thể giống như bác gái và dì đã nói, kỳ thật anh không bài xích người em họ bất ngờ là cô đây chăng?
Lần này Thi Tần không ngồi trước bàn máy tính như lần trước, mà nửa nằm trên chiếc ghế bập bênh đằng sau giá sách bấm điện thoại.
Nhà họ Thi rất lớn, căn phòng lớn này của Thi Tần có cách bài trí riêng, giống phong cách cổ xưa, chạm vào một cơ quan sẽ mở ra một cánh cửa, đằng sau là một không gian riêng.
Thi Tần mở cửa, tủ sách di chuyển lộ ra một phòng sách nhỏ.
Thi gia có một phòng sách độc lập nên phòng này của Thi Tần không để nhiều đồ, cẩn thận so sánh, Thi Nịnh phát hiện căn phòng của anh rất lớn.
Thi Nịnh bưng sữa bò tới gần anh.
"Anh, sữa này." Cô gọi.
"Ừm." Anh cất điện thoại, từ ghế đứng lên.
Thi Nịnh có chút thụ sủng nhược kinh, thế mà anh lại chú ý tới mình, là còn nói chuyện lịch sự?
"Sao vậy?" Có lẽ nhận thấy được ánh mắt của cô, Thi Tần nhìn lại đây.
"..Không." Thi Tần uống sữa xong thì đặt ly lên khay, lại nằm xuống ghế bập bênh.
Thi Nịnh muốn nói lại thôi, miệng do dự mấp máy.
"Có chuyện gì?" Thi Tần ngước mắt nhìn cô.
Thi Nịnh hạ quyết tâm, vốn muốn hỏi chuyện quả xoài, nhưng lúc nói ra lại thành "Anh biết thầy Hứa à?" Thầy Hứa, chính là cậu gia sư vừa rồi.
Cô chỉ thuận miệng hỏi mà thôi, nhưng không nghe anh nghe được thì sắc mặt lại trầm xuống.
"Thầy Hứa?" Anh lặp lại từng chữ rõ ràng, mơ hồ có chút nguy hiểm "Em thích anh ta à?" "Hả?" Thi Nịnh không hiểu, sao tư duy của anh lại nhảy nhanh như vậy, câu hỏi này có ý gì, vì sao đột nhiên lại không vui?
Cô hạ giọng trả lời "Thầy giảng bài khá hay ạ." Cô chưa quên được câu hỏi của mình, lặp lại thêm một lần, "Hai người quen nhau à?" "Gia sư của em, là anh chọn." Dáng người bình thường, giá trị nhan sắc không cao, thành thật an phận, trong mắt chỉ có học hành, rất an toàn.
Lúc Thi Nịnh bước ra cửa vẫn còn ngạc nhiên, không phải gia sư là do bác gái chọn sao, sao lại thành Thi Tần rồi?
Sau khi suy nghĩ, Thi Nịnh quyết định chọn học piano, trước kia cô có học qua nên lười đổi sang môn khác.
Buổi sáng thứ bảy, tài xế đưa cô tới chỗ học, đó là một tòa nhà có rất nhiều lớp học, ba lê, cờ vây, thư pháp, trang điểm, thể hình hay yoga đều có.
Thi Nịnh đi lên lầu 4, rẽ hai lần tiến vào một góc, trên đường đi qua nhiều phòng học khác nhau, cô nghiêng đầu nhìn lướt qua.
Cửa không đóng hẳn, trong lúc lơ đãng cô nhìn qua khe cửa, bất chợt đối diện một đôi mắt lạnh lùng quen thuộc.
Đồng tử hơi co lại, bước chân duy trì tốc độ vốn có, khoảnh khắc đó chỉ diễn ra trong nháy mắt, rồi lướt qua.
Thi Tần cũng ở đây ư?
Anh đang kéo đàn violon, tư thái ưu nhã mỹ lệ, giống một vị vương tử cao quý, khí chất đầy người.
Thì ra anh cũng học ở đây.
Có lẽ cô học ở đây cũng là vì Thi Tần, bác gái chắc nghĩ vậy, để em gái học chung với anh trai, dễ thân thiết với nhau hơn.
Thật tốt, rất có cảm giác anh em.
Bỗng nhiên nghĩ, có thể nào đây cũng là do Thi Tần chọn cho cô không?
Cô vẫn nhớ những ngày đi học piano, khi đó mới vừa đăng ký, lần nào


⬅ Trước Tiếp ➡