Chương 15
chóp mũi xuống cằm, vẫn tiếp tục đi xuống.
Thi Nịnh bị bắt phải ngẩng đầu lên, ngón tay lại từ cằm dọc xuống cổ đi xuống, xúc cảm lạnh lẽo xa lạ như một dòng điện làm cả người tê dại, nổi đầy da gà.
Tay anh như đang vẽ đường trên mặt cô, đi tới đâu là nóng bỏng tới đó.
Thi Tần ngắt lời cô, hỏi "Dì nào?" "Dì, dì Lư." Thi Nịnh không thể lùi, quay đầu đi, "Anh đến gần quá." "Dì Lư?" Thi Tần bắt lấy cằm cô mạnh mẽ kéo đầu cô trở về, "Nhìn anh." Thi Tần ghé sát vào môi cô, sắp dán vào.
Thi Nịnh như ngừng thở.
"Khẩn trương à?" Anh nói, "Tim em đập rất nhanh." "Anh buông em ra." Thi Nịnh vặn cổ tay, muốn thoát khỏi sự trói buộc của anh.
"Suỵt." Ngón trỏ Thi Tần đặt lên môi cô, nụ hôn chỉ còn cách một ngón tay mà thôi.
Nhất thời Thi Nịnh không dám cử động.
"Nhớ số của anh không?" Anh hỏi.
Thi Nịnh mơ hồ đoán được ý của anh, gật gật đầụ "Tốt." Tay trái anh buông cô ra, mặt cũng lùi lại, "Nhớ mang sữa nóng lên cho anh." Tay được giải thoát, cảm giác áp bách cũng biến mất, Thi Tần đứng thẳng lên, trong bóng tối xoay người lên lầụ Thi Nịnh thở phào nhẹ nhõm, có cảm giác kinh hồn bạt vía, cả người như được cởi trói, dựa lên tường mà thở.
Qua một lát, tay cô sờ lên công tắc, lạch cạch, cuối cùng cũng có ánh sáng.
Đã không thấy bóng dáng của Thi Tần nữa.
Thi Tần..
anh ta có tật xấu gì vậy?
Sau khi cảm giác hoảng loạn đi qua, cô lại thấy có điểm gì không đúng, vì sao tim đập vẫn nhanh như vậy?
Lúc Thi Nịnh mang sữa bò lên thì rất cẩn thận đề phòng.
Nhưng Thi Tần lại làm gì không có chuyện gì, biểu tình hay động tác vẫn như thường ngày.
Mãi đến khi anh uống xong nửa ly.
Anh đẩy ly tới bên cạnh cô, xoay ghế, cằm nâng lên nhìn cô nói "Em uống đi." Thi Nịnh làm theo lời anh, chỉ muốn nhanh nhanh rời đi, vì thế không nói hai lời cầm ly lên, mấy hơi đã uống cạn.
Cuối cùng, lại nhớ tới điều gì, vươn đầu lưỡi liếm môi một vòng.
Đầu lưỡi phấn hồng bại lộ dưới mắt anh, ngây thơ liếm láp sữa bò dính trên môi.
Cô nghe được tiếng cười trong cổ họng Thi Tần, một tiếng ngắn ngủi nhưng lại trầm khàn quyến rũ.
"Thật xinh đẹp." Anh nói, sau đó xoay ghế về chỗ cũ.
Ba chữ lọt vào tai cô, trái tim Thi Nịnh như bị bóp chặt.
Tức ngực nóng mặt, trong lồng ngực như có con nai con đang đâm sầm vào, bang bang bang.
Trong lúc hoảng loạn cô cầm ly chạy nhanh ra cửa.
Cánh cửa sau lưng đóng lại, Thi Tần duỗi thẳng hai chân, không hề ngăn trở sự xúc động của bụng dưới, giữa hai chân đã dựng lên thành một cái lềụ Tay trái anh lấy một tấm ảnh từ trong ngăn kéo, tay phải với vào trong quần nằm lấy dục vọng đang dâng trào mà tuốt.
Anh nhìn đôi môi của Thi Nịnh trong tấm ảnh đó, côn thịt trong tay lại trướng to thêm một vòng.
Cái miệng nhỏ này vừa xinh đẹp vừa dâm đãng.
Ngoan, mở miệng, liếm côn thịt của anh trai.
Cô quỳ xuống, chen vào giữa hai chân anh, đầu cúi xuống phần giữa, đôi môi căng mọng mê người mở ra, vươn đầu lưỡi liếm lên côn thịt, vừa vội vàng vừa tham lam mà liếm.
Ngoan, mở miệng, ngậm côn thịt của anh.
Cô ngoan ngoãn mở miệng, hai tay thành kính nắm lấy côn thịt đưa vào trong miệng.
Quy đầu vừa vào, đầu lưỡi của cô để trên mắt mã, rất