⬅ Trước Tiếp ➡
Cô rút dây cắm của bếp điện ra, bắt đầu thu dọn bát đũa, lẩm bẩm: "Lẩu ngon thật đấy, chỉ là việc rửa bát phiền quá. Bao giờ mua nổi chiếc máy rửa bát thì tốt."
Ánh mắt Chiếu Dã vẫn nhìn theo cô. Di Di sắp khóc rồi, rốt cuộc là cô đã làm gì mà chọc phải vị này vậy. Sao ban nãy còn hòa hợp, còn bây giờ anh giống như sắp ăn cô luôn vậy.
Chiếu Dã giữ bàn tay đang định cầm bát đũa lên của cô. Di Di không động đậy được, cây dao nhỏ trong túi như vô hình.
Động vật có khả năng nhận biết nguy hiểm, đó là bản lĩnh trời sinh. Di Di thực sự đã nhận thấy sự không vui của anh, cho dù cô không biết tại sao nhưng bất cứ một tín hiệu tiêu cực nào cũng không phải tin tốt với cô.
Hơi thở đó ngày càng lại gần, Chiếu Dã nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn anh.
Anh che mất phần lớn ánh sáng phía trên cô, Di Di hoàn toàn bị bao trùm trong cái bóng đó. Tầm nhìn trở nên mơ hồ, những giác quan khác cũng ngày càng nhạy cảm.
Cô có thể nghe thấy nhịp thở ổn định của anh, gió thổi khiến cửa sổ mở ra, tim cô đập rất mạnh.
Anh giữ tay cô lại, dịu dàng nhưng mạnh mẽ, còn mùi lẩu mỡ bò phảng phất trong không khí, mùi xà phòng ẩn giấu sâu trong cổ áo anh.
Chiếu Dã hơi cúi người xuống, nói bên tai cô.
"Di Di, tránh xa Hồ Uất Triết ra một chút."
Như một sự uy hiếp, cũng như người tình nói khẽ bên tai.
Nói xong, Chiếu Dã thả Di Di ra, bê bát đĩa trên bàn lên: "Để tôi, cô nghỉ ngơi đi." Nói xong, anh đi vào phòng bếp, xắn tay áo lên rửa bát.
Nghe thấy tiếng vòi nước chảy, Di Di mới cảm thấy mọi điều này đều là chân thực. Hơi ấm bên tai dường như vẫn ở đó, cảm giác hơi tê, hơi buồn.
Chân Di Di nhũn ra, nhìn bóng lưng cao to của người đàn ông, cô hơi hoảng.
Anh, có ý gì vậy?
Ngày hôm sau, Di Di thức dậy với hai mắt thâm quầng.
Cô suy nghĩ cả đêm cũng không hiểu được ẩn ý trong lời của Chiếu Dã.
Cô đến cửa hàng trong cơn buồn ngủ, chào Tiểu Khả một cách ỉu xìu: "Chào buổi sáng.."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tiểu Khả hỏi: "Chị Di Di, sao trông chị đi đứng không có tinh thần gì hết vậy?"
Di Di xua tay: "Hôm qua chị ngủ không ngon."
"Ồ, vậy chị phải chú ý nghỉ ngơi thêm đi, trong tiệm có em rồi!" Tiểu Khả tri kỷ bảo.
Di Di mỉm cười, phấn chấn trở lại. Hôm nay, cửa hàng ít khách lẻ. Di Di làm thêm một ít bánh bông lan và bánh nghìn lớp cuộn, bảo Tiểu Khả trưng bày từng loại một.
Cô đang định nghỉ ngơi thì có một đám người đến tiệm.
Là Triết Triết và mấy người bạn của cậu ta.
Di Di ra đón, ngoài mặt cô vẫn hòa nhã, nhưng trong lòng vô thức phòng bị với Triết Triết hơn một chút.
"Di Di, tôi nói được thì làm được nhé!" Triết Triết tươi cười rạng rỡ: "Tôi nói sẽ đưa bạn bè đến ủng hộ."
Bạn của cậu ta cũng đều là mấy cậu đẹp trai, nhìn thấy Di Di, họ đều khen ngợi, còn không quên khen cả Tiểu Khả, ăn nói cực kỳ khéo léo.
"A, cảm ơn các cậu."
Triết Triết hào phóng nói: "Mọi người muốn ăn gì? Hôm nay tôi mời!"

⬅ Trước Tiếp ➡