⬅ Trước Tiếp ➡
“Huhuhu, Ninh Hi, cậu đến rồi! Cậu biết không? Yểu Yểu điên rồi! Vậy mà em ấy lại muốn giết mình…”

Tống Yểu Yểu không biết ở sau lưng, Tống Tĩnh Uyển đang bôi nhọ gì cô trước mặt Hoắc Ninh Hi, đương nhiên cho dù biết, cô cũng sẽ không để ý, ngược lại còn vui mừng.
Đối với vị hôn phu trên danh nghĩa này, Tống Yểu Yểu không chỉ không có thiện cảm, ngược lại còn chán ghét.
Cô vui vẻ ăn một bữa cơm tối, lúc này mới cảm thấy cả người như được sống lại.
Lúc quay về, cô tìm người quản lý khu nghỉ dưỡng để thuê lại một căn phòng khác, đêm nay cô sẽ ngủ ở phòng mới.
Một đêm ngon giấc.
Ngày hôm sau là một ngày nắng đẹp, cũng là ngày cô phải lên đường về nhà họ Tống.
Cô thay quần áo xong, lại đi đến căn phòng khác thu dọn hành lý, lúc này mới từ từ đến nhà hàng.
Nhìn thấy cô, con ngươi Tống Tĩnh Uyễn co rút lại, sợ hãi dựa vào người Hoắc Ninh Hi.
Bộ dáng thân thiết như vậy, người không biết còn tướng hai người họ mới là một đôi.
Mắt Tống Yểu Yểu cong cong, cười ngọt ngào, vẫy tay chào Tống Tĩnh Uyễn, “Chị, chào buổi sáng ~”
Cô để hành lý xuống, đi đến ngồi trước mặt Tống Tĩnh Uyễn, kêu phục vụ mang chén cho cô, sau đó cô chống cằm, tán thưởng nhìn sắc mặt tái nhợt của Tống Tĩnh Uyển, ân cần hỏi: “Chị à, sắc mặt chị kém quá, sức khỏe không tốt sao?”
“Ninh Hi…” Âm thanh của Tống Tĩnh Uyển mang theo sự nghẹn ngào, lặng lẽ kéo tay áo của Hoắc Ninh Hi.
Hoắc Ninh Hi híp mắt, âm thầm đánh giá Tống Yểu Yểu, lại thấy sắc mặt cô bình thường, ngoài thích nói thích cười hơn ngày thường, căn bản là không nhìn ra sự âm hiểm độc ác nào.
Nhưng Tĩnh Uyễn lại luôn miệng nói là Tống Yểu Yểu muốn giết cô ấy…
Lấy tính cách nhát như thỏ đế của Tống Yểu Yểu, cô ấy dám không?
Hoắc Ninh Hi bán tín bán nghi lời của Tống Tĩnh Uyển nói, cậu ta còn chần chừ, bạn thân của Tống Tĩnh Uyễn – Hứa Nguyệt đang ngồi bên cạnh đã không khách khí nói, “Tống Yểu Yểu, có phải cậu cho rằng cậu hại chết Tĩnh Uyển rồi thì sẽ được gia đình xem trọng không! Tôi khuyên cậu đừng nằm mơ nữa! Cho dù không có Tĩnh Uyển, bác trai và bác gái cũng sẽ không thích cậu đâu! Đây là số mạng của cậu!”
Hoắc Ninh Hi nhíu mày.
“Số mạng?” Tống Yểu Yểu thu lại nụ cười, cô nhìn chằm chằm Tống Tĩnh Uyển đang bị thương, “Chị cũng nghĩ vậy sao? Chị nói cho mọi người là em muốn giết chị để đoạt lấy tất cả sao? Nhưng làm vậy thì em có lợi gì? Nếu phải nói vậy, vậy tối qua tối ngã xuống hồ thiếu chút nữa chết đuối, có phải là em cũng có thể nói chị đẩy em không?”
“Yểu Yểu, sao em có thể nghĩ chị như vậy!” Tống Tĩnh Uyển luống cuống, vội cắt ngang.
Tôi không thích con nít
Hai mắt Tống Yểu Yểu đen láy, trong suốt long lanh, nhưng nếu nhìn chằm chằm vào đó, thì sẽ phát hiện giống như đồng tử của cô có lực hút vậy, vừa nhìn sẽ không thấy đáy.
“Chị có thể, tại sao em không thể.”
Tống Tĩnh Uyển mang mặt nạ đã lâu, còn có thể miễn cưỡng duy trì sự bình tĩnh, chỉ là đầu ngón tay run rẩy đã chứng minh cô ta đang hoảng loạn.
Sự hoài nghi của Hoắc Ninh Hi càng nhiều hơn, ánh mắt cậu ta di chuyển giữa Tống Yểu Yểu và Tống Tĩnh Uyển. Trong lòng, cậu ta đương nhiên tin Tống Tĩnh Uyển hơn một chút, nhưng cô ta luôn miệng nói Tống Yểu Yểu muốn giết cô ta, lại không đưa ra được chứng cứ, căn bản là Hoắc Ninh Hi không thể tin được.
Sau khi Tống Tĩnh Uyển hoảng loạn thì cũng hiểu được điều này, cho dù trong lòng không cam tâm thì cô ta cũng không có cách nào, may mà sắp về nhà rồi, cô ta đã có cách trừng trị Tống Yểu Yểu!
Nhà họ Tống, chỉ có thể có một thiên chi kiều nữ, chính là Tống Tĩnh Uyển!
“Chị, có thể là không ngủ ngon nên xuất hiện ảo giác rồi.” Tống Tĩnh Uyển cắn răng, cười khó coi.
“Ồ, vậy em cũng vậy.”
Tống Yểu Yểu cười híp mắt, ăn xong chén cháo, cô đứng dậy nói: “Nhưng mà chị yên tâm, em không giành cái gì với chị đâu, chị thích chồng chưa cưới của em như vậy, còn thân thiết với cậu ta như thế, em đã nói gì đâu?”
Cô buông lỏng tay, cố ý nhấn mạnh ba chữ chồng chưa cưới.
Sau khi nói xong, cô cũng không nhìn sắc mặt khó coi của Hoắc Ninh Hi và Tống Tĩnh Uyển, để lại mọi người trầm tư suy nghĩ, dứt khoát bước đi.
Sau khi cô đi không lâu, tin tức Tống Yểu Yểu đã thay đổi tính cách sau khi rơi xuống nước đã được lan truyền rất nhanh.
Lúc này, Tống Yểu Yểu đã ngồi xe của sơn trang để xuống núi, mới xuống núi liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đằng sau cửa sổ xe hơi.
“Anh trai!”
Cô vui vẻ nhảy lên, bước tới, ghé vào cửa sổ xe, vừa cười vừa nói.
“Anh trai à, hôm nay anh cũng về sao?”
Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Hoắc Vân Khuyết hơi nâng mắt, giọng nói lạnh lùng, “Cô nên gọi tôi là chú nhỏ.”
Tống Yểu Yểu méo miệng, âm thầm trừng mắt với Hoắc Thất.
Xem ra đây là một tên nhiều chuyện, sau khi về thì nói hết mọi chuyện cho Hoắc Vân Khuyết nghe rồi.
“Tại sao phải gọi là chú nhỏ? Rõ ràng kêu anh thì sẽ trẻ hơn mà.” Tống Yểu Yểu giả ngốc.
Hoắc Văn Khuyết khép cặp hồ sơ lại, cười như không cười nhìn Tống Yểu Yểu, “Tôi là trưởng bối của Hoắc Ninh Hi, cô kêu tôi là anh trai, là muốn xem thằng bé là trưởng bối hay sao?”
Anh chỉ tùy tiện nói, không ngờ vừa dứt lời, gương mặt nhỏ của cô gái đã đỏ lên.
Cô chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh như nước, ngại ngùng nói: “Chuyện này…cũng không phải không được ~”
Hoắc Thất: “???”
Cô gái à, dã tâm của cô còn có thể lớn được nữa không?!
Sự thật chứng minh, chỉ là không ngờ, không có chuyện gì Tống Yểu Yểu làm không được.
Hoắc Vân Khuyết cười nhạo, ngón tay thon dài chặn ở trán cô, ấn cái đầu đang chui vào xe ra ngoài. Giọng nói trầm thấp, không chút chú tâm: “Nhưng tôi không thích con nít.”
Đối mặt với sự từ chối thẳng thừng như vậy, Tống Yểu Yểu ủy khuất, “Em còn nhỏ! Nhưng em sẽ cao hơn!”
Hoắc Vân Khuyết: “Cao?”
Anh nhíu mày, mang theo thái độ hoài nghi.
Tống Yểu Yểu lập tức không vui: “…”
Mẹ kiếp, hai kiếp đều lùn như vậy, nếu đã cho cô sống thêm lần nữa, vậy sao không rộng lượng cho cô cao hơn vài cm đi?
⬅ Trước Tiếp ➡