Chương 14
Ánh mắt Tống Yểu Yểu lạnh lùng trở lại, cô an tĩnh xuống xe, đến cóp sau lấy hành lý của mình ra.
Hướng về phía gương mặt đó, cô cũng không gọi ra chữ mẹ.
Cô có cha mẹ, nhưng không phải hai người của nhà họ Tống ! Cho nên, bất luận đối phương đối xử với cô thế nào, Tống Yểu Yểu cũng sẽ không cảm thấy buồn và đau khổ.
Dù sao từ tận đáy lòng của cô, cũng không đồng ý nhận bọn họ.
Đối xử khác biệt
Chu Mạn Lị ôm lấy Tống Tĩnh Uyển, luôn miệng gọi bảo bối cục cưng. Sau khi nhìn thấy Hoắc Ninh Hi từ trong xe đi xuống, trước mắt sáng lên, lập tức càng nhiệt tình.
"Ninh Hi, là con đưa Uyển Uyển về sao?"
Vừa nghĩ như thế, bà ta hoàn toàn quên mất phải hỏi thăm Tống Yểu Yểu, vì sao không ngồi cùng một xe với Tống Tĩnh Uyển trở về.
Trong lòng tràn đầy nhào vào trên người Hoắc Ninh Hi, nhiệt tình mời anh ta đi nhà ngồi.
"Lão Tống! Nhanh ra đây chút đi, Ninh Hi tới rồi! A Xuyên đâu? Người đâu, nhanh gọi cậu cả xuống lầu!"
"Dì, không cần đâu..."
Hoắc Ninh Hi có lòng từ chối, nhưng Chu Mạn Lị thật sự là quá nhiệt tình, anh ta thấy cha Tống Tống Thụy cũng đi ra nghênh đón, chỉ có thể đem sự từ chối nuốt xuống bụng.
"Ninh Hi, cảm ơn anh đưa em về." Tống Tĩnh Uyển đi tới bên cạnh Hoắc Ninh Hi, cùng anh ta sóng vai đi vào nhà, cảm kích nói.
Dưới bầu trời đêm, sự thanh tú trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta giống như nhuộm bởi ánh sao, xinh đẹp mát mẽ không dính bụi trần.
Thấy thế nội tâm Hoắc Ninh Hi không nhịn được khẽ động, về chút không kiên nhẫn kia cũng biến mất không thấy nữa, "Thuận đường mà thôi, không có gì mà cảm ơn với không cảm ơn, vào thôi."
"Được~" Tống Tĩnh Uyển thỏa mãn cười, ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Hoắc Ninh Hi.
Trước khi sắp đi vào, Hoắc Ninh Hi chợt nhớ tới cái gì đó, quay đầu nhìn.
Đèn đuốc sáng choang trong sân của biệt thự, người giúp việc đã sớm kéo hành lý của Tống Tĩnh Uyển, vây quanh bọn họ rời đi.
Trong sân lớn như vậy, chỉ còn lại một cô gái xinh xắn vóc người mảnh khảnh, đang im lặng kéo hành lý của mình. Dưới bầu trời đêm, kéo bóng dáng của cô thật dài.
Cô cúi đầu không thấy rõ sắc mặt, khiến Hoắc Ninh Hi cảm thấy có mấy phần khí tức hiu quạnh khó mà giải thích được.
Tống Tĩnh Uyển nhận ra được Hoắc Ninh Hi mất thần, men theo tầm mắt của anh ta nhìn sang, môi nhếch lên. Lập tức đưa tay nhẹ nhàng kéo tay áo của anh ta, "Ninh Hi, anh nhìn cái gì thế? Đi vào nhanh thôi!"
Hoắc Ninh Hi lấy lại tinh thần, gật đầu , " Ừ."
Một đám người đến phòng khách ngồi xuống, so với cuối mùa thu lạnh lẽo bên ngoài, bên trong phòng rõ ràng thoải mái ấm áp hơn rất nhiều.
"Uyển Uyển, trên đường có mệt hay không? Chơi vui không? Tối nay mẹ ngủ cùng con, có thể nghe con nói một chút về chuyện thú vị trên đường nhé, có được không?"
"Đương nhiên được ạ!"
Chu Mạn Lị ấn Tống Tĩnh Uyển ở trên ghế salon, bản thân lại bận rộn chân không chạm đất, một bên dặn dò người giúp việc nhanh châm trà, lại kêu người cầm điểm tâm và trái cây mà Tống Tĩnh Uyển thích ăn tới.