Mạnh mẽ lắc đầu!
Cảm giác ánh mắt Giang Phàm có chút nghi ngờ.
Tiếp tục lắc đầu!
Thấy tất cả mọi người dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình.
Liều mạng điên cuồng lắc đầu…
Người trong đội cảnh sát hình sự đều bị chấn động, tốc độ lắc đầu của tiểu nha đầu này có thể xin ghi vào kỷ lục Guinness thế giới, đây tuyệt đối là một người đánh đâu thắng đó; không có gì cản nổi…
Đối với Nhan Tiểu Ngư mà nói, người đàn ông thần bí kia, nhất định là nhân vật không phải nhỏ.
Không nói tới thành phần rễ cỏ như cô, ngay cả anh Giang Phàm, cũng không thể trêu chọc vào.
Cho nên, Nhan Tiểu Ngư không hề hối hận khi vi phạm quy tắc Đảng dạy, coi như đơn thuần không biết đó là phần tử xã hội đen, buông mộtlời nói dối.
“Được được, anh đã biết.” Giang Phàm thấy cô lắc đầu đến sắp gãy cả cổ mình, tưởng rằng lần đầu tiên làm nhiệm vụ bí mật bị dọa sợ, không khỏi khẩn trương khuyên: “Đây là nguyên nhân lúc trước anh không đồng ý cho em tới đội cảnh sát hình sự, bây giờ em nên hiểu, nếu em cảm thấy không thích hợp, anh có thể liên hệ giúp em, để hai ngày nữa em có thể rút lui khỏi nhiệm vụ này...”
“Một chút việc nhỏ đó không ngăn cản được quyết tâmtrước sau như một muốn đền đáp công dưỡng dục của tổ quốc, nhân dân…!” Nhan Tiểu Ngư đầy vẻ chính nghĩa, dơ tay lên cao!
Cô nào có khả năng chỉ vì một phần tử xã hội đen, mà buông tha lý tưởng vĩ đại trừ gian trừ ác của mình…
Giang Phàm nhìn cô khôi phục như bình thường, lắc đầu, quay lại ra lệnh: “Đội pháp y mau sớm kiểm tra ra kết quả và thu thập hết chứng cứ giao lên phía trên, sau khi làm xong, mọi người rút về.”
“Vâng! Đội trưởng!”
Tiểu Ngư vừa nghe rút về, lập tức chậm rãi chạy lên phía trên, trong mắt tràn đầy nhiệt huyết…
“Lão đại. Lão đại.”
“Làm sao vậy?”
“Sườn heo, sườn heo...”
“Việc em kích nổ bom, anh đã che giấu cho em, em còn dám đòi sườn heo với anh?”
Nhan Tiểu Ngư cố gắng nói: “Áp bức sẽ dẫn tới phản kháng, cán bộ lãnh đạo muốn đứng đầu phải duy trì làm tấm gương tốt áp dụng lối sống trong sạch liêm khiết…”
Lại thua bởi cô rồi!
Giang Phàm nghe lý luận không thực tế này, cắt ngang lời cô: “Được được, đi, mau đi đừng tốn thời gian, bữa tiệc nhỏ buổi tối anh còn phải thương lượng với cục trưởng Lưu phong tỏa tin tức với truyền thông…”
Bạn học Nhan nghe thấy có thể ăn thịt, vui vẻ hoan hô nhảy nhót, mắt nheo lại đi theo phía sau lưng lãnh đạo Giang Phàm, khẽ hát hoa loa kèn nở hoa đỏ au…
Giang Phàm bị cô lôi lôi kéo kéo, sớm đã thành thói quen, cũng không nói thêm cái gì lập tức lên xe.
Chỉ là, lúc cô bò lên ghế ngồi phía sau xe, mắt quét lên chiếc áo tây trang trên vai cô, ánh mắt ảm đạm xuống.
Quần áo giá trị xa xỉ này, là của ai?
Có phải cô đã gặp phải người đàn ông nào đó gây khó dễ cho cô không?
Nhìn dáng vẻ vàbiểu hiện vui vẻ của cô, lại không giống như đã xảy ra chuyện gì…
Thôi, Nhan Tiểu Ngư có tiếng không tim không phổi, anh ta thầm mến cô nhiều năm như vậy, thế mà cô không phát hiện, đừng nói đến người xa lạ?
Có lẽ với cô mà nói, chủ nhân của chiếc áo này, còn không có quan trọng bằng sườn heo đâu!
Cuối cùng Giang Phàm cũng không hỏi thêm bất kỳ chuyện gì, sau khi đạp chân ga xuống, mau chóng lái xe rời khỏi hiện trường.
Con trai nhà Nam Cung là kiêu ngạo nhất
Trong đêm đen, một chiếc xe thể thao astonmartinone-77 màu đen đang lướt như bay, chiếc xe thiết kế thuôn dài gần như hòa thành một với màn đêm yên tĩnh.
Khi chiếc xe thể thao đến trước một tòa nhà đồ sộ, kiến trúc khác hoàn toàn lúc trước, thì két một tiếng dừng lại, cửa sổ bên lái xe được mở ra.
Bên trong xe, có một người đàn ông tôn quý lạnh lùng đang ngồi, độ cong sườn mặt của anh vô cùng hoàn mỹ, đôi mắt âm u hơn cả màn đêm, từ đầu đến cuối chỉ chăm chú nhìn tài liệu trên màn hình.
Trong tài liệu làhình ảnh một người phụ nữ xinh đẹp đang tươi cười, sau đó anh nheo mắt lại, cầm điện thoại thấp giọng nói uy hiếp: “Đường Táp, cho cậu ba giây đồng hồ, xuống xin lỗi.”
Giọng nói này tuy không lớn, nhưng lại đủ xuyên thấu cả bóng đêm, hơn nữa còn làm nhiệt độ bốn phía bên trong xe đều giảm xuống.
Thủ hạ lái xe run rẩy một hồi.
Bạn tốt Đường thiếu gia đã cùng tham gia tất cả các nghiên cứu với Thiếu Đương Gia, thế nào lại tùy tiện bị uy hiếp như vậy…
Người được gọi là Đường Táp tiên sinh, quả nhiên không tới ba giây sau, mặc áo ngủ bằng vải bông chạy xuống.
Mái tóc đen của anh tahơi lộn xộn, che khuất đi một nửa vầng trán, lộ ra vẻ hơi lười nhác, mặc dù bước chân vội vàng, nhưng vẻ mặt lại không giống như bị dọa sợ, khóe miệng tươi cười: “Tôi đang nghĩ hơn nửa đêm còn ai đến tìm, hóa ra là Thấu thiếu gia cậu. Nửa giờ trước tôi mới báo tin mất bom nano cho cậu, nhanh như vậy cậu đã giải quyết sạch sẽ rồi hả? Không phải tôi nói chứ tốc độ làm việc nhà Nam Cung các cậu, chính là chỉ có một chữ tốt! Tốt! Nhanh! Ngoan độc…”
Thủ hạ lái xe không nói gì, Đường thiếu gia à, chỉ số thông minh của anh cao như vậy, xác định vừa rồi chỉ nói một chữ sao?
Thấu thiếu gia nghe Đường Táp lải nhải, cũng không hề chen ngang.
Anh vẫn dựa vào ghế ngồi làm từ da thật, nghe Đường Táp nói, cho đến cuối cùng, mới ngẩng mặt, quay đầu nói: “Cô ấy, là ai?”