⬅ Trước Tiếp ➡
Nhan Duy An đứng trước cửa nghe thấy tiếng gọi, cười dịu dàng ngoan ngoãn, vững vàng bước đến.
Nhan Duy An là em gái của Nhan Tiểu Ngư, mặc dù không có quan hệ máu mủ, nhưng năm năm qua đã sớm xem nhau là người thân, tuy nói tính cách khác Nhan Tiểu Ngư một trời một vực, nhưng tình cảm chị em rất thân thiết.
"Duy An!" Tiểu Ngư ôm cổ Nhan Duy An vừa lên xe, cọ cọ trên người cô ấy: “Em gái, chị vô cùng nhớ em..., a, tại sao ôm như vậy lại không thấy dễ chịu nhỉ, có phải em gầy đi rồi hay không, để chị ôm một cái xem trọng lượng..."
"Chị, đừng làm rộn, anh Giang còn ở đây."
Nhan Duy Nhan nhìn Tiểu Ngư trong lòng, không có cách nào khuyên được, chỉ có thể nhìn Giang Phàm cười cười.
Giang Phàm nhìn hai chị em thân mật thì bật cười, khởi động xe.
Nếu như nói bạn nhỏ Tiểu Ngư suốt ngày chạy nhảy thì Nhan Duy An là một con sông chảy xuôi phẳng lặng.
Khuôn mặt và tướng mạo của Nhan Tiểu Ngư nhìn một lần thì không thể quên, xinh đẹp, phấn chấn linh động, đôi mắt sáng có thể khiến cho đám trai trẻ ngất ngây.
Mà Nhan Duy An, diện mạo không quá xuất chúng, quần áo đơn giản, mộc mạc, đeo kính gọng đen che khuất nửa khuông mặt, mái tóc ngắn theo kiểu học sinh thường để, nhưng càng nhìn càng cảm thấy khuôn mặt tinh tế khéo léo, giống như gốm sứ được chế tác tinh xảo, rất thoải mái, nhìn lâu có thể giống như hóa thành giọt nước trong suốt trong bàn tay người, yên ổn bất động, cũng là một loại cảnh đẹp.
Giang Phàm lái xe đến khu nhà của Nhà họ Giang, cả một đường Tiểu Ngư không hề yên tĩnh, liên tục hỏi han Nhan Duy An, gần như mang hết chuyện mỗi ngày cô ăn cái gì, ăn nhiều ít thế nào,… đều hỏi thật cặn kẽ...
Nhan Duy An trả lời từng câu từng câu một, không hề có vẻ gì là mất kiên nhẫn, cho đến khi gần đến mới bắt được chỗ hở trong khi Nhan Tiểu Ngư đang líu lo không ngừng: “Chị, hôm nay chị có gì đó không đúng, hơn nửa tháng không gặp có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"
"Không có!" Tiểu Ngư hoảng hốt, ánh mắt lấp lánh, vuốt mặt mình hỏi: “Chị mập sao, chẳng lẽ là mập..."
Chẳng lẽ mắt của em gái cô là Hỏa nhãn kim tinh sao, liếc mắt đã nhìn ra mình suýt thì bị thiếu gia Xã hội đen lừa gạt?
Nhan Duy An theo bản năng dò hỏi một chút, thấy được ánh mắt của Nhan Tiểu Ngư đã biết là thật sự có vấn đề.
Quảng cáo chọc mù mắt Vì sao Nhan Duy An lại khẳng định như vậy?
Thứ nhất, độ hoạt bát của Nhan Tiểu Ngư hôm nay tăng lên 5%, không ngừng tìm kiếm đề tài, rất rõ ràng là để phòng ngừa cô hỏi.
Thứ hai, vốn dĩ Nhan Tiểu Ngư đangrấthoạtbát, biểu tình trên mặt đột nhiên dừng lại năm giây, đó chỉ có thể nói là để giả bộ.
Thứ ba, trong lúc Nhan Tiểu Ngư nói chuyện luôn nhìn về phía bóng lưng Giang Phàm, có chút e ngại nói ra sự thật ở đây.
Tổng kết lại, đó chính là Nhan Tiểu Ngư có tâm lý vô ý thức che giấu chuyện nào đó vừa xảy ra mà sợ bị cô biết.
Nhan Tiểu Ngư vốn không hề khai ra chuyện của phần tử xã hội đen mà vẫn luôn thấp thỏm né tránh, lúc này nghe Duy An ép hỏi, liền ấp úng không biết trả lời thế nào.
Giang Phàm đang ngồi phía trước đột nhiên lên tiếng: “Duy An, chị em vừa vào đội cảnh sát hình sự, sợ em lo lắng sẽ nguy hiểm, mới không nói cho em và ông Nhan, chỉ là chuyện nhỏ trong đội em không cần lo lắng..."
"Chị!" Nhan Duy An thay đổi sắc mặt, trách cứ: “Chuyện lớn như vậy tại sao lại không nói cho em biết, sợ rằng ông nội đến bây giờ còn chưa biết đúng không?"
Tiểu Ngư nắm chặt hai tay, kêu một tiếng đáng thương nói: “Người ta nghĩ đợi lập được công rồi mới báo tin mừng chứ sao..."
nhưng trong lòng lại âm thầm nhẹ nhõm.
May nhờ Anh Giang không ý thức được, nói ra chuyện này, xem ra là cô bị thiếu gia xã hội đen dọa sợ, tính cảnh giác cũng quá cao.
"Chị, em hiểu, là chị không muốn em và ông nội lo lắng, nhưng chị quá độc lập rồi, có đôi khi chuyện làm tổn thương đến mình cũng âm thầm chịu đựng, chúng ta là người một nhà, cho dù sợ ông nội lo lắng nhưng cũng nên nói với em chứ!" Nhan Duy An ngày thường chỉ biết đọc sách ngây ngô, nhưng khi răn dạy Nhan Tiểu Ngư thì có bài bản hẳn hỏi: “ Được không?"
"Ừ."
Khéo léo gật đầu, trong lòng còn rơi lệ.
Em gái, em học tâm lí học tội phạm ngày càng tốt, đã có thể hoàn toàn phân tích được chị gái của em rồi...
"Ây da, em thấyhơi khát, em đi mua đồ uống, hai người đợi một chút nha!"
Tiểu Ngư sợ Duy An sẽ quan sát được cái gì, lập tức bảo Giang Phàm dừng xe bên đường, vội vàng chạy xuống.
"Đỉnh điểm, là một loại độ cao..."
Đối diện là trung tâm chợ, trên màn hình lớn đang chiếu một đoạn phim ngắn.
"Thân phận, là một biểu tượng.
Thưởng thức, là một thói quen.”
Royal Sainbolo hợp tác với tập đoàn toàn cầu Nam Cung chế tạo kim cương đen, quý tộc trong quý tộc, ngày tám tháng tám, lần đầu tiên đưa ra thị trường, nhanh chóng phủ khắp toàn cầu. Ngay lúc đó show diễn thời trangtrên đài T ở nước Pháp cũng khai mạc..."
Nhan Tiểu Ngư lảo đảo lùi về sau mấy bước, suýt chút nữa bị quảng cáo chọc mù mắt.
Bộp!
Chai nước vừa mới mua rơi xuống đất, tất cả sự đắc ý, tự mãn và vui mừng vì lừa gạt thành công đã tan biến trong nháy mắt.
Nam Cung thiếu gia "Vậy mà..."
Trong mắt Nhan Tiểu Ngư lúc này đều là áy náy: “Vậy mà… tất cả đều là thật..."
Phần tử xã hội đen đó không hề nói láo, cũng không hề lừa gạt cô.
Hơn nữa không hề tính nợ nần liền trực tiếp biến mất.
⬅ Trước Tiếp ➡