⬅ Trước Tiếp ➡
Nói xong, vươn tay ra lái xe, thầm nghĩ tuy là phần tử xã hội đen nhưng vẫn còn có một chút tính người…
“Được được.” Thấu thiếu gia để tay xuống, nhìn về phía trước ra lệnh: “Lái xe.”
Vù vù…!
Nhanh như chớp, xe thể thao biến mất.
Nửa bàn tay của Nhan Tiểu Ngư còn căng thẳng trong không khí, một nửa thân thể lập tức hóa đá.
Cô, cô… Ngài Mao nói rất đúng, nhiệm vụ chính quan trọng nhất là phân biệt bạn bè, vừa rồi cô chớp mắt một cái lại đi nhìn sói đội lốt cừu, từ xấu trở thành người tốt rồi!
Túi giặt mười đồng một chiếc, vật đẹp giá thấp  
Nhan Tiểu Ngư cưỡi chiếc xe điện Enma nhỏ của mình, phóng tới cửa tiệm giặt tây trang nhỏ cách nhà không xa, sau khi ôm đồ từ cửa tiệm ra, bỗng nhiên cô dừng lại, nhớ tới hình như mình quên hỏi cách thức liên lạc với vị thiếu gia phi nhân loại kia rồi. Nếu không, là không có cách nào trả lại quần áo…
“Lực lượng công nhân chúng tôi! Lực lượng công nhân chúng tôi! Mỗi một ngày vội làm việc! Mỗi một ngày vội làm việc, xây thành nhà cao tầng, sửa chữa đường sắt mỏ than…”
Điện thoại trong túi, bỗng nhiên bắt đầu vang lên tiếng chuông, làm các em trai em gái tan học đi qua nghe được, nhao nhao quét ánh mắt quái dị nhìn bạn học Nhan, toàn bộ quả quyết lượn ba vòng quanh cô mà đi.
Nhan Tiểu Ngư vẫn chưa cảm thấy mình đặc biệt, lập tức mở điện thoại ra, nhìn đến dãy số xa lạ, không chút nghĩ ngợi liền nhận: “Xin chào, tôi là Nhan Tiểu Ngư, xin hỏi bạncần giúp đỡ gì sao…”
“Về nhà, trong vòng một phút đồng hồ.”
Rắc! Cúp!
Tiểu Ngư còn chưa hoàn hồn, nhìn di động ngu muội không phát giác ra.
Nửa ngày, mới cảm giác giọng nói này nghe có chút quen tai, cẩn thận nghĩ lại, hình như là phần tử xã hội đen phi nhân loại kia.
Anh, anh… tới nhà cô từ khi nào rồi hả? Làm sao lại biết số điện thoại di động của cô?
Bởi vì làm cảnh sát nên đi đường cô luôn luôn cẩn thận, lúc nào cũng nhìn xung quanh xem có phần tử khả nghi và có người theo dõi hay không, tối hôm qua khi đi về nhà cùng anh Giang lại chú ý trăm phần trăm, người này thì khi nào thì tra được địa chỉ nhà trọ nhỏ của cô…Hiệu suất làm việc của người xã hội đen đều cao như vậy sao!
Cô ôm tây trang, cưỡi lên xe điện chạy về nhà, quả nhiên thấy trước cửa ngõ nhỏ nhà mình, một chiếc xe thể thao xa hoa màu đen trị giá hơn một ngàn vạn bị hàng xóm láng giềng xung quanh vây xem.
Đầu hẻm bị chắn, hàng xóm đang thảo luận chủ xe này vào cửa nhà cô gái Nhan, bàn luận xôn xao, cô thấy tình cảnh này đành phải nhanh chóng đi đường vòng, vụng trộm đi đường khác về nhà trọ, tìm ước chừng 20 phút, mới về tới nhà.
Cô chuẩn bị lấy chìa khóa mở cửa…
Không nghĩ vừa mới bước đứng trước cửa, lại nghe cửa chống trộm két… một tiếng mở ra, một người mặc đồ đen cao lớn đeo kính râm vuốt cằm, làm tư thế mời: “Nhan tiểu thư, mời cô vào bên trong!”
Mời cọng lông nhà anh, đây là nhà của tôi đấy!
Nhan Tiểu Ngư biết những người này không phải người lương thiện, không phải phần tử cô có thể trêu chọc vào, cho nên có thể trốn là trốn, có thể không trêu chọc thì không trêu chọc, vì thế cô nở nụ cười, ôm túi lớn đựng tây trang vào trong phòng, thay dép lê đi đến phòng khách…
Thiếu gia phi nhân loại vô cùng thích ngồi trên ghế sofa, lấy các loại tư thế lười biếng mà mê người, trong lúc vô tình, lại phát trăm vạn volt điện ra bốn phía.
Đồng chí Nhan vừa vào phòng khách, suýt nữa bị thiếu gia nào đó trời sinh hoa lệ (đẹp đẽ + rực rỡ) làm cho bị mù mắt…
Đồng chí phi nhân loại, phong cách của anh có thể giản dị một chút, làm một người bình thường được không?
Nhan Tiểu Ngư đi lên phía trước, đưa túi lớn lên nói: “Nam Cung tiên sinh, đồ của anh, trở về nguyên chủ.”
Nam Cung Thấu nhìn dòng chữ màu xanh lá dưới đáy túi màu hồng, in ‘Mười đồng một chiếc túi giặt, vật đẹp giá thấp, tắm một lần khỏe mạnh hơn’, nhìn dòng slogan trên chiếc túi rẻ tiền đựng quần áo cần giặt, chân mày không tự chủ nhíu lại một chút.
Không dễ dàng biến thái thành như vậy  
“Một phút đồng hồ, vì sao lại muộn?”
Thấu thiếu gia hỏi bằng giọng điệu có chút ra lệnh, giương mắt lên, trong con ngươi đen như mực đã có vẻ không vui.
Không hỏi thì thôi, vừa hỏi Nhan Tiểu Ngư lập tức nổi giận: “Từ trong cục cách nhà tôi nửa giờ, tôi liều mạng trở về… Lại nói tại sao tôi phải nghe lời anh! Lại nói trước sau gì cũng tới nhà tôi, chở luôn tôi về thìanh chết à!”
Lại nghĩ hắn đến nhà sớm hơn cả mình, đưa ngón tay chỉ cửa liều hô: “Các anh đây là phạm pháp tự tiện xông vào nhà dân, tôi cho các anh trong vòng một phút phải rời đi, mau rời đi, nếu không tôi bắt anh!”
“Tự tiện xông vào nhà dân?” Anh nhíu mi mắt lại: “Buổi tối tan làm, người lãnh đạo các cô sắp xếp nhiệm vụ gì, nhanh như vậy đã quên rồi hả?”
Nhan Tiểu Ngư nghẹn lời.
Đúng rồi, hôm nay khi cô tan cục, lãnh đạo đã ngàn vạn lần dặn dò cô, hạng mục đầu tư lần này nhất định phải đạt được, lãnh đạo thành phố tự mình sắp xếp xuống dưới, tiếp đãi khi anh đến, mấy ngày nay nhất định phải đưa Nam Cung công tử di dạo ở thành phố D, ngàn vạn lần không được xảy ra sự cố gì.
Nghĩ như vậy, người này ở nhà cô giống như là chuyện rất đương nhiên...
Thấu thiếu gia ngồi thẳng người, quét mắt nhìn Nhan Tiểu Ngư từ trên xuống dưới một cái, tiếp tục nói: “Phụ nữ có thể ngồi xe tôi, trừ người nhà Nam Cung, thì chính là người phụ nữ của tôi, như thế nào, bây giờ Nhan Tiểu Ngư cô rất muốn leo lên xe của tôi?”
Những lời này có chút ẩn ý.
Nói giống như bây giờ cô muốn leo lên giường của anh ta vậy.
Trên đời này làm sao lại có người không biết xấu hổ như này chứ?
“Được, thời gian hẹn, tôi đã muộn, tôi xin lỗi,” cô chẳng muốn quậy với anh ta, chìa tay nói: “Quần áo đã trả lại, vị đồng chí này, nơi anh đỗ xe, đã tạo thành phiền phức cho dân cư, ngăn đường vào ngõ nhỏ, cũng khiến cho rất nhiều người vây xem, phiền anh lập tức rời đi, thuận tiện mang theo chiếc xe bảnh bao kia của anh đi, đừng làm nơi này của tôi thêm phiền phức.”
“Xe đỗ ở ngoài kia, tùy ý bọn họ xem, đây là vinh hạnh của bọn họ.” Mắt Thấu thiếu gia không nâng, hai chân vắt chéo, trả lời không hề xấu hổ.
⬅ Trước Tiếp ➡