⬅ Trước Tiếp ➡
Mạnh Thiển Thiển theo ánh mắt Chu Ngạn, nhìn đến bên tay trái Cửa Tây nơi đó có một khu dạy học, kia khu dạy học nghe nói là năm trước vừa mới xây, về sau là muốn sửa lại, chỉ là hiện tại tạm thời không dùng mà thôi. Cô đương nhiên vui vẻ mà hỗ trợ, này mèo con chó con đáng yêu có nhà thật tốt.
Cô vỗ tay đứng lên, nói “Rảnh a, học trưởng, muốn làm như thế nào.”
Kế tiếp hơn nửa giờ, Mạnh Thiển Thiển đi theo Chu Ngạn, bố trí một chút, Chu Ngạn bên này chuẩn bị đã rất đầy đủ, còn có một ít cát mèo cùng đồ chơi linh tinh. Chu Ngạn vỗ tay, nói “Qua hai ngày sẽ có thú y lại đây làm kiểm tra sức khoẻ cho chó mèo.”
Mạnh Thiển Thiển lau vết bẩn trên đầu ngón tay, nhìn mấy chú mèo con ở trong góc phơi nắng, cô cười tủm tỉm nói “Cảm ơn học trưởng, cảm ơn các học trưởng học tỷ trong hội học sinh.”
Chu Ngạn bị cô chọc cười, nói “Em phải cảm ơn hội trưởng chúng anh, là anh ấy sắp xếp.”
Hội trưởng Hội Học Sinh là Ứng Hạo.
Mạnh Thiển Thiển hạ mắt, cô chà xát đầu ngón tay, nói “Kia cũng cảm ơn anh ấy.”
Chu Ngạn cười, không chú ý tới giọng nói của cô, chỉ là nhẹ giọng nói “Học muội thêm cái WeChat đi.”
“A, được.”
Mạnh Thiển Thiển lấy ra di động, cùng Chu Ngạn thêm WeChat. Chu Ngạn nhìn WeChat của tên “Thiển Thiển cười ”, Thiển Thiển cười đẹp hơn hải đường.
Đường Tuyển ánh mắt không tồi.
Chu Ngạn học trưởng đi rồi, Mạnh Thiển Thiển lại ở phòng học bồi mèo con ngây người trong chốc lát, mới đứng dậy đi nhà ăn, đi trễ, không còn cái gì đồ ăn.
Cô lấy một phần thịt kho tàu đậu hủ cùng rau xanh, lúc này có rất nhiều chỗ trống. Ngày thường Thường Tuệ Tuệ thích ngồi mặt sau góc cây cột, Mạnh Thiển Thiển đi qua ngồi xuống, cầm lấy di động chụp toàn cảnh gửi Thường Tuệ Tuệ.
Thường Tuệ Tuệ thừa dịp chiều nay không có tiết ra ngoài đi chơi, lập tức dỗi trả lời Mạnh Thiển Thiển một ảnh chụp càng xinh đẹp. Mạnh Thiển Thiển cắn chiếc đũa cười gõ chữ.
“Ứng Hạo, nơi này.” Giọng nữ kiều tiếu từ phía sau truyền đến.
Mạnh Thiển Thiển đầu ngón tay hạ xuống, ngay sau đó, ghế dựa bên cạnh cô ngồi mặt khác bị tay thon dài của nam sinh cầm lấy, nhẹ nhàng mà đẩy lại đây.
Cô hô hấp rùng mình, dựa cây cột phía sau lưng, quét mắt nhìn bên kia. Ứng Hạo đôi mắt nhẹ quét bên này, chỉ nhìn thấy tay nữ sinh nắm chiếc đũa, cây cột sau chắn lại, anh xem một cái liền thu hồi tầm mắt, kéo ra ghế dựa ngồi xuống, chân dài chồng lên nhau, xem di động nói “Em ăn nhanh lên.”
Lâm Phiêu duỗi tay bắt lấy tay anh nói “Em vừa mới ngồi xuống, cũng chưa ăn đâụ”
“Em không phải muốn giảm béo sao? Vừa lúc.” Anh không chút để ý mà đáp lời. Thanh âm cách thật sự gần, Mạnh Thiển Thiển một hồi lâu mới giật giật chiếc đũa, gắp đồ ăn ăn, tinh tế mà nhai, rau xanh răng rắc răng rắc, cô ngẫu nhiên cắn chiếc đũa tạm dừng, tiết tấu ăn cơm làm Ứng Hạo đầu ngón tay dừng một chút, tựa như nhớ tới cái gì.
“Buổi tối chúng ta đi ra ngoài ăn đi?” Lâm Phiêu hỏi.
“Được, muốn ăn cái gì?”
“Em quyết định đi.”
“Tốt.”
Thanh âm bọn họ truyền đến, Mạnh Thiển Thiển trong miệng chứa cơm nhai một chút, di động tích tích tích mà vang lên tới, là bạn thân Chu Kiều gửi tới WeChat.
Cô cầm lên tới vừa thấy.

⬅ Trước Tiếp ➡