⬅ Trước Tiếp ➡
Đầu hai người kề nhau, âm thanh rất mê hoặc của anh trêu chọc cô: "Đáng tiếc là không đủ lớn, một tay của tôi có thể nắm được hết rồi."
Anh khẽ cười: "Nhưng mà cũng không sao, như vậy vừa đẹp."
"Em nhìn quả anh đào này xem, xinh đẹp bao nhiêu, đầy đặn hồng hào, thật đúng là muốn quyến rũ mà."
Thiếu nữ thẹn thùng trong lòng như muốn nổ tung, há miệng xoay đầu qua nhưng lại kích thích tới hai quả anh đào kích thích tới anh.
Đôi mắt Giang Phỉ cũng thay đổi, dục vọng ngầm cuộn trào mãnh liệt, hai tay vân vê quả anh đào của thiếu nữ.
Hàn Chiêu Chiêu giật mình: "A~" một tiếng, lại cảm thấy xuất hiện một trận khoái cảm giống như muốn ngừng mà không được.
"A~"
Tay của Giang Phỉ lại nhéo một cái, cô gái không nhịn được mà rên rỉ.
Xung quanh tràn ngập một loại hơi thở nguy hiểm.
Dưới thân Giang Phỉ trướng tới mức khó chịu.
Mẹ nó, cô gái này mẹ nó đúng là biết quyến rũ người khác mà.
"Tôi bảo tay của em đừng có ngừng!"
Trong lòng Hàn Chiêu Chiêu sợ hãi định sửa chữa làm lại nhưng đối phương đã không cho cô một cơ hội nào nữa.
"Em không ngoan, vậy tôi chỉ có thể trừng phạt em một chút thôi."
Giang Phỉ nhanh chóng điều chỉnh lại chỗ của hai người, trong nháy mắt Hàn Chiêu Chiêu đã trở lại thành tư thế quỳ gối dưới người anh.
"Ư ư ư.."
Lời mà Hàn Chiêu Chiêu muốn nói đều bị chặn nhìn có vẻ rất khó chịu.
Đúng là thật đáng thương.
Mà thiếu niên không thương xót chút nào, lúc em trai nhỏ của anh nhét vào trong miệng cô chỉ cảm thấy một mảnh ướt át mềm mại, cảm giác non mềm trơn trượt khiến anh không khỏi thoải mái, rên lên một tiếng: "Ư~"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Sắc dục trong mắt anh nồng đậm, hai tay giữ đầu cô gái ấn cô vào nơi đó của mình thuận tiện để bản thân xâm nhập sâu hơn.
Nhưng anh càng làm càng thấy không đủ, càng muốn nhiều hơn, càng nhiều hơn.
"Ngoan, từ từ thôi, vươn đầu lưỡi ra liếm đi."
Ban đầu thiếu nữ nức nở mà trong lúc vô ý đầu lưỡi vươn ra thực sự liếm tới quy đầu của anh.
Sợi dây cuối cùng trong đầu của thiếu niên đã bị đứt rồi.
Cắm vào cô, đâm vào cô, cắm chết cô.
Anh nắm lấy tóc cô, thân dưới ra sức đâm vào bên trong, toàn bộ đều đâm vào, sau đó ấn đầu cô phối hợp với sự cắm rút của anh.
Từng chút từng chút hung hăng đi vào, mạnh mẽ chiếm giữ.
Hàn Chiêu Chiêu hoàn toàn không thể kịp nuốt, miệng mở lớn đối phó với sự xâm nhập của anh, nước miếng ở trong miệng bị anh cắm rút không ngừng, nước tràn thành lụt, thấm ướt vật to lớn của anh, chảy dọc từ khóe miệng của cô xuống.
Lúc Giang Phỉ cúi đầu thì nhìn thấy bộ dạng này của cô, hai mắt không có sức mở to, miệng cũng mở lớn, ngậm chặt dương vật của anh, nước miếng chảy ròng ròng, khiến người khác muốn phạm tội.
"Ừ hừ, thật dâm đãng."
Khóe miệng Giang Phỉ nâng lên một một nụ cười, động tác cũng không ngừng lại, ngược lại càng lúc càng nhanh hơn, tay cũng gia tăng lực, xoa đầu cô, tóc của cô.
Khoái cảm phá thủng trời xanh, Giang Phỉ cuối cùng cũng bắn.
Thúc vào khoang miệng của thiếu nữ, bắn dâm dịch ra.
Hàn Chiêu Chiêu khó chịu muốn nôn ra nhưng lại bị Giang Phỉ nắm được cằm.

⬅ Trước Tiếp ➡