⬅ Trước Tiếp ➡

Tôn Bách Thần lôi Đồng Mạn Nghiên lên, ngồi trên đùi mình.
“Em giỏi lắm, ban nãy vào phòng còn quên khóa trái cửa.”
“Em... em…”
“Hừ, phải phạt thế nào đây?”
Không cần Mạn Nghiên trả lời, hắn đã trực tiếp hôn lấy môi cô.
Chiếc lưỡi Tôn Bách Thần thuần thục luôn sâu vào bên trong, quấn chặt lấy lưỡi cô, tham lam nuốt trọn.
“Thầy…mau thả em ra.”
Mạn Nghiên cả người run rẩy, đấm nhẹ vào vai Tôn Bách Thần.
Hắn cuối cùng cũng chịu thả cô ra, còn giúp cô mặc lại từng món đồ lên cơ thể.
“Thầy, chiều nay có thể không kiểm tra được không? Dời lại tuần sau thôi.”
“Không biết, tôi phải suy nghĩ xem thế nào đã.”
Hắn nhìn lên chiếc đồng hồ bạch kim trên tay, khẽ rướn mày.
“Còn năm phút vào học, đủ thời gian để em chạy thục mạng về giảng đường đấy.”
Tôn Bách Thần vừa dứt lời, Đồng Mạn Nghiên một giây, một phút cũng không nán lại.
Ba chân bốn cẳng chạy khỏi khu hành lang vắng trên tầng cao nhất trong trường.
Nhờ thang máy thần tốc, cô mới kịp chạy về giảng đường.
Mạn Nghiên mới yên vị vào chỗ ngồi, giảng viên đã vào tới.
“Mạn Nghiên, cậu đi đâu từ nãy đến giờ thế.” Nhã Yến Kỳ lên tiếng hỏi.
“Tớ… tớ đi ra đằng sau khu B mua nước.”
Mạn Nghiên viện đại một lý do.
Cô nhớ lại cảnh tượng ban nãy ân ái cùng Tôn Bách Thần, mặt đỏ lên nên quay sang chỗ khác trốn tránh.
Nghĩ kỹ lại, cô cùng Tôn Bách Thần đã dây dưa với nhau gần ba tháng trời, kể từ lần thi giữa kỳ, hai người trở thành mối quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Đánh chết Đồng Mạn Nghiên cũng không dám nghĩ lại ngày hôm đó, cô lại to gan lớn mật như vậy.
Chỉ vì cái môn học Xác Suất Thống Kê đáng ghét, báo hại Mạn Nghiên đã học lại hai lần vẫn không qua, thì cô sẽ không liều lĩnh tìm đến văn phòng của tên đại ác ma Tôn Bách Thần.
“Thầy à, thầy giúp em qua lần thi giữa kỳ đi.
Thầy có yêu cầu gì, em đều có thể đáp ứng ”
“Được, lăn lộn trên giường với tôi một đêm, tôi sẽ cân nhắc.”
Cứ ngỡ một lần là đủ, ai ngờ Tôn Bách Thần thật sự xem cô là công cụ giải tỏa tinh thần, không ngừng xâm chiếm thân xác cô.
Đổi lại, học kỳ này của Mạn Nghiên rất suôn sẻ, không chỉ riêng môn hắn chủ nhiệm mà các môn khác cũng vậy, xin gì được nấy.
============================================================
Tôn Bách Thần học rộng tài cao, ba mươi tư tuổi đã cầm trong tay bằng giáo sư Toán Học, là bộ mặt thương hiệu của trường đại học tư Bắc Thành.
Lại bàn đến thân thế của hắn càng đáng nể, Tôn gia chính là nhà đầu tư lớn nhất của cái trường này, sở hữu trong tay 80% cổ phần.
Nói hắn có thể hô mưa gọi gió ở Bắc Thành cũng thật không ngoa chút nào
Bởi thế mà đặc ân của Tôn Bách Thần không hề nhỏ.
Cả dãy hành lang dài trên tầng cao nhất của trường chỉ có mỗi một văn phòng dành riêng cho hắn, nếu không có việc gì quan trọng, hầu như không ai dám bén mảng đến.
Căn phòng rộng lớn, với đầy đủ nội thất như một căn hộ chung cư cao cấp chính là nơi Tôn Bách Thần nghỉ ngơi sau những tiết học đứng giảng dạy trên giảng đường.
Thậm chí, hắn có thể ngủ qua đêm ở đây nếu muốn.
Tôn Bách Thần chính là “đại ác ma” của đại học Bắc Thành này.
Hắn dù đẹp trai, lại giàu có, nhưng không một cô gái nào dám tơ tưởng tới, vì tính cách hắn khá lập dị, cứng nhắc, lại tàn nhẫn.


⬅ Trước Tiếp ➡