Cô nhớ lại cuộc hôn nhân của mình với Giang Hàn Thanh.
Hai người quen nhau từ khi còn nhỏ, lớn lên cũng không thường xuyên liên lạc với nhau, bây giờ mới có thể gặp lại là do cha mẹ hai bên sắp đặt.
Về chuyện hôn sự, cha mẹ nhà họ Giang và nhà họ Chu còn nhiệt tình hơn hai người trong cuộc.
Giang Hàn Thanh và Chu Cẩn đã có vài lần hẹn hò.
Còn chưa kịp xem tuổi của hai người có hợp nhau không, thì thế hệ trước đã suy nghĩ để họ về chung một nhà rồi.
Giang Hàn Thanh ít nói, tính tình cũng nhạt, nhưng không ngờ lại làm một chuyện vô cùng khó xử, kinh thiên động địa, đó là ba tháng sau anh đã cầu hôn cô.
Điều buồn cười hơn nữa là cách làm của Chu Cẩn còn tệ hơn thế, đồng ý ngay lập tức.
Chí ít Giang Hàn Thanh rất chung thủy.
Chu Cẩn coi trọng anh ở điểm này nhất.
“Chu Cẩn.”
Anh gọi cô một tiếng, đầu óc mê man của Chu Cẩn dần tỉnh táo lại, cô trả lời như nói mơ: “Em đây.”
Một lòng bàn tay hơi lạnh chạm vào lưng Chu Cẩn.
Cô kích động giật nảy người, hoàn toàn tỉnh táo, cô hơi khom lưng về trước, né tránh bàn tay của Giang Hàn Thanh, quay đầu lại hỏi: “Anh làm sao vậy?”
Không kịp chuẩn bị trước, hơi thở nóng bỏng mạnh mẽ đến gần, Giang Hàn Thanh hôn lên môi cô.
Một chút nông, một chút sâu, nông là thăm dò, sâu là say mê.
Chu Cẩn sững sờ hai ba giây, khi kịp phản ứng lại không kháng cự như trong tưởng tượng.
Chu Cẩn không biết mùi hương sạch sẽ và sảng khoái trên người anh là mùi gì, nhưng nó rất dễ chịu và thoải mái.
Nụ hôn của anh không mãnh liệt, còn trìu mến, anh không biết từ đâu mà mình có bản lĩnh này, tựa như sinh ra đã biết cách làm thế nào để thể hiện thỉnh cầu của mình bằng một nụ hôn.
Ít nhất Chu Cẩn có thể cảm nhận được.
Cô không đạo đức giả đến mức đồng ý gả cho người ta, mà lại thanh cao từ chối loại yêu cầu này.
Huống hồ Giang Hàn Thanh còn đẹp trai như vậy.
Cô kéo cổ áo anh rồi dần dần nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh.
Môi lưỡi quấn lấy nhau, anh giơ tay v**t v* mặt Chu Cẩn, tách cô ra một chút.
Trong bóng tối, chỉ có đôi mắt của anh ánh lên tia sáng rực rỡ, như những vì sao trên trời.
Chu Cẩn thở hổn hển vài hơi, giả vờ bình tĩnh nói: “Anh thơm quá.”
“Thật sao?” Giọng anh hơi khàn, nghe xong thì lỗ tai của Chu Cẩn ngứa ngáy.
Giang Hàn Thanh cúi người đến gần, nhẹ giọng hỏi: “Có thơm hơn so với Tưởng Thành không?”.
Chu Cẩn sững người trong giây lát.
Hơi thở hai người gần nhau trong gang tấc, Chu Cẩn nương theo ánh sáng lờ mờ cẩn thận đánh giá khuôn mặt của Giang Hàn Thanh.
Anh quả thật rất đẹp trai, làn da trắng như sứ, nhưng cũng bởi vì thế mà đôi lông mày đen rậm của anh càng hiện lên nổi bật.
Nhìn Giang Hàn Thanh, Chu Cẩn dễ dàng nghĩ đến Tưởng Thành.
Tưởng Thành có tính cách hoàn toàn trái ngược với Giang Hàn Thanh.
Anh ấy rất kiêu ngạo và huênh hoang, một khắc cũng không chịu ngồi yên.
Thời điểm năm hai đại học, anh ấy đã dẫn dắt cả đội giành chức vô địch trong giải bóng rổ cấp trường.
Trong đội đối phương có những bạn nam còn rất trẻ.
Lần đầu tiên các em bị chèn ép tuyệt đối trước lối chơi mạnh mẽ như vậy.