Rót thêm lực vào bàn tay, ngón tay hắn lại đè lại xoa nắn tiểu trân châu, hoa huyệt nhỏ hẹp thấm ra chất lỏng trong suốt, nhỏ giọt trong tay hắn, xem đến huyết mạch nam nhân phẫn trương, càng thêm ra sức ác liệt ấn xoay hoa đế đang nhô lên kia.
"Không cần... Buông tay ra... Tiêu Hạ... Không cần... aaa!!!" Cô dựa trên ván cửa, hai chân run rẩy, hoa đế truyền đến từng trận tê dại cùng khoái cảm khiến cô muốn xụi lơ.
"Tiểu dâm đãng, mới chơi phía ngoài mà đã chảy ra nhiều dâm thủy như vậy. Nếu như chơi bên trong chẳng phải là chảy nước như suối sao?" Tiêu Hạ ôm cô lên, nắm chặc vòng eo của cô, ngón tay dài ở giữa hai cánh hoa hoạt động khiến nó dính đầy nước sốt trong suốt...
Sắc mặt cô ửng hồng, hiển nhiên trận kích tình vừa rồi rất có hiệu quả, hai tròng mắt vốn dĩ thanh minh đã đổi sang mê mang, mày liễu nhăn lại, loại cảm giác khuây khoả mang theo khó chịu ngứa ngáy này thiếu chút nữa đã khiến cô hỏng mất.
Tiếp tục ma xát miệng hoa, dâm thủy càng ngày càng chảy nhiều, chính cô còn cảm thấy xấu hổ, tại sao mình có thể dâm đãng như vậy?
Ngón tay dài đột ngột thọt vào, một cổ đau đớn xuyên tim làm cô run lên, nước mắt đã nhịn không được mà trào ra, đôi môi màu hoa anh đào tràn ra vài tiếng rên rỉ do khó chịu. Cô không dám la lớn, loại tình hình này nếu như bị người ta bắt gặp thì thiệt hại chung quy vẫn hướng về phía cô.
Hoa huyệt ấm áp ẩm ướt, thậm chí hắn có thể sờ đến trứng cá hồi bên trong. Ngón tay hắn ở trong huyệt thọc vào rút ra vài cái mới hoàn toàn rút ra, bên trong cũng tiết ra một ít bạch dịch.
Thuần thục cởi bỏ đai lưng, kéo khóa kéo xuống, một con quái vật thô cứng màu tím đen liền nhảy ra, cô thoáng nhìn, nước mắt rơi càng dữ dội.
Ngay sau đó, côn thịt nóng hổi nguy hiểm kia đã đứng vững trước huyệt khẩu hẹp hòi ướt át, cô sợ đến nỗi muốn ngã xuống, thô như vậy lại muốn đi vào cô sẽ rách a!
"Tiêu Hạ, không cần." Cô đáng thương doanh doanh mà mềm mại cầu hắn.
Hắn cười, cười đến thanh phong vãn nguyệt, tươi sáng loá mắt, lóa luôn mắt của cô. Ngay lúc cô thất thần thì hắn lại đột nhiên đâm vào, nấm đầu cực lớn mới chen vào cũng không vào được mảy may.
"Đau... Đau..."
Nhưng hắn vẫn tăng lực tiến vào bên trong, tiểu huyệt nhỏ hẹp ngây ngô chặt chẽ ấm áp, côn thịt mới khảm quy đầu vào cũng đã bị ép đến phát đau. Đôi mày rậm của Tiêu Hạ nhăn sâu, dưới eo thêm sức lực, tầng vách tường kia đã bị chọc phá mở ra, quy đầu lớn bằng trứng ngỗng mới miễn cưỡng tiến vào thuận lợi, chẳng qua bên trong tiểu huyệt chặc chẽ như vậy lại ngoài dự kiến của hắn.
Sở Y Lam bị đau đến nỗi sống không còn gì luyến tiếc, đôi mắt rưng rưng, nước mắt liên tiếp lăn xuống, cái miệng nhỏ giương lên, phân nửa là ẩn nhẫn còn phân nửa là thống khổ. Cô liên tục khóc la, thật đáng thương.
"Tiêu... Tiêu Hạ... đau..." Hoa huyệt đau đớn từng cơn, còn có cảm giác toan trướng khó lòng mà miêu tả, cô ghé đầu lên vai hắn, âm thanh mềm mại tiến vào trong tai hắn giống như có một loại mê hoặc.
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ======