⬅ Trước Tiếp ➡
Sáng sớm hôm sau, xe của Thời Mẫn đã đỗ tại cửa nhà cô.
Bạch Tiểu Ảnh nhanh chóng lên xe.
Cô và Thời Mẫn vẫn duy trì mối quan hệ thể xác như vậy.
Bạch Tiểu Ảnh nghĩ rằng Thời Mẫn là một người bạn tình khá tốt. Sau khi xong xuôi, anh sẽ giúp cô thu dọn và đưa cô về nhà, đón cô vào buổi sáng. Thời Mẫn trông cũng rất ổn, tính tình cũng rất dịu dàng. Bạch Tiểu Ảnh cảm thấy làm bạn với người như vậy rất có lợi.
Điều duy nhất cô không hài lòng là Thời Mẫn rất thích chạm vào cô ở trường.
Bạch Tiểu Ảnh ngồi một mình trên sân thượng. Lúc này mọi người đều đã có mặt trong lớp, cô không thể chịu đựng được việc bị Thời Mẫn quấy rối tìиɧ ɖu͙© trong lớp nên đã trốn học. Ý thức về sự hiện diện của cô trong lớp rất thấp, ngay cả khi cô trốn học, cô sẽ không bị ai phát hiện.
Gió thổi và mây di chuyển. Bạch Tiểu Ảnh nhìn những đám mây mỏng trên bầu trời từng chút một tản ra theo những hướng khác nhau và bầu trời trong xanh lộ ra ở giữa.
Bạch Tiểu Ảnh vươn tay chộp lấy không khí, lại không chộp được cái gì.
Làm sao cô có thể nắm bắt được những thứ xa xôi trên bầu trời?
Chung Thiên trở lại là Chung Thiên dịu dàng. Cô không thấy Chung Thiên biếи ŧɦái của những ngày trước. Bạch Tiểu Ảnh thở dài, Chung Thiên rất tốt, cô không xứng. Bây giờ hai người đã trở lại quan hệ bình thường, đó cũng là một điều tốt. Chỉ là lúc này Chung Thiên xuất hiện ở trước mặt cô, cũng không thể gọi là trùng hợp.
"Có chuyện gì giữa cậu và Thời Mẫn vậy?" Chung Thiên hỏi.
"Bạn tình. Giống như chúng ta đã từng làm trước đây."
Bạch Tiểu Ảnh thờ ơ nói.
“Thời Mẫn uy hϊếp cậu?”
Chung Thiên tựa hồ không dám tin. Bạch Tiểu Ảnh không có kinh nghiệm trước khi làʍ t̠ìиɦ với anh. Có thể nói cơ thể cô được anh phát triển từng chút một. Ngay cả khi anh ấy không thích cô, anh cũng muốn chiếm hữu lấy cô.
"Chỉ là nói cho vui thôi, học sinh ngoan như cậu sẽ không hiểu đâu." Bạch Tiểu Ảnh không khỏi chế nhạo.
Khi Chung Thiên rời đi vào ngày hôm đó, anh có nghĩ đến những gì cô sẽ phải đối mặt không?
Chính cô đã quá ích kỷ và đẩy một người hiền lành đến chỗ biếи ŧɦái. Thật buồn cười khi nói rằng điều cô yêu là sự dịu dàng của Chung Thiên,
nhưng sự dịu dàng này đã bị chính cô ấy bào mòn.
"Lúc trước là tớ không tốt." Chung Thiên nghĩ ngợi, quyết định xin lỗi.
"Xong rồi cũng không cần nhắc, cậu cùng Vương Thanh thế nào rồi?" Bạch Tiểu Ảnh lắc đầu. Nếu nói trong lòng cô không trách Chung Thiên một chút nào, cô cũng chẳng cao thượng như vậy. Chỉ là lúc đầu cô đã quá buông thả bản thân, nhưng bây giờ kết thúc, đôi bên đều tốt.
“Chúng ta…”
“Em trốn học đi gặp lại người yêu cũ sau lưng anh?.”
Chung Thiên muốn nói điều gì đó, nhưng bị một giọng nói khó chịu từ xa cắt ngang. Thời Mẫn bước tới và kéo Bạch Tiểu Ảnh vào vòng tay của mình một cách chiếm hữu.
"Tôi về trước."
Chung Thiên nhìn chằm chằm vào bàn tay Thời Mẫn, Bạch Tiểu Ảnh cũng không giãy giụa. Ở đây, anh là người thừa.
“Cậu ấy sẽ không thích cậu chứ?”
Thời Mẫn nhìn Chung Thiên rời đi, sau đó cúi đầu nhìn Bạch Tiểu Ảnh trong lòng.
“Cậu ta chỉ thấy có lỗi thôi.” Bạch Tiểu Ảnh đảo mắt. Chung Thiên ôn nhu không phân biệt tốt xấu, lúc trước rõ ràng muốn hành hạ cô, hiện tại lại có thể tới quan tâm cô.
“Thật là đạo đức giả.” Thời Mẫn phàn nàn.
Rõ ràng cậu ta là người đã bỏ rơi cô ngày hôm đó, nhưng bây giờ lại giả vờ tốt bụng. Anh không biết liệu Bạch Tiểu Ảnh có cho anh tiếp tục trêu đùa không, nghĩ đến đây Thời Mẫn lại cảm thấy thú vị.
“Sau giờ học em có đến không?”
Thời Mẫn nâng cằm Bạch Tiểu Ảnh lên, một cơn gió thoảng qua, đủ để vén phần tóc mái dày của cô gái lên, để lộ đôi lông mày xinh đẹp và đôi mắt to đen láy.
"Nếu còn chạm vào em trước khi tan học, thì quay lại thủ da^ʍ đi." Bạch Tiểu Ảnh thẳng thừng nói.
“Thật là phân biệt đối xử.” Thời Mẫn không vui lẩm bẩm.
⬅ Trước Tiếp ➡