Bộ lông bờm đỏ mượt mà, thân hình to lớn, đôi mắt linh thú vốn dĩ hiền hòa nay lại ánh lên sắc đỏ khát máụ
Đó là Xích Linh Thú, linh thú bảo vệ sơn môn.
Tiếng gầm của nó đầy hung bạo, tựa như đang nổi cơn thịnh nộ.
Nhưng Xích Linh Thú vốn hiền hòa, sao lại phát ra âm thanh cuồng loạn như vậy?
Trạng thái của nó không đúng Ngươi mau đối phó đi
Vân Niệm giật mình.
Nàng xui xẻo thế sao? Năm năm nay không ghé ngoại môn, lần đầu tiên đến đã gặp phải linh thú cuồng hóa?
Nàng vô thức định ngự kiếm kéo Tạ Khanh Lễ chạy đi.
Hệ thống vội ngăn cản Không thể chạy Nam chính vừa mới kết đan, ngươi cũng chỉ mới Kim Đan trung kỳ, mang y ngự kiếm không nhanh được, chắc chắn không thể thoát khỏi Xích Linh Thú đâu Không biết vì sao nó cuồng hóa, nhưng gây ra động tĩnh như vậy chắc các trưởng lão đã biết rồi, ngươi chỉ cần cầm cự một lúc, đợi bọn họ đến là được
Vân Niệm cắn răng, liếc nhìn đám người Thường Tuyên vẫn ngồi bệt dưới đất không dám động đậy, nàng đẩy Tạ Khanh Lễ ra sau gốc cây “Ngươi cứ ở đây, để ta xử lý nó ”
Lời vừa dứt, nàng cầm kiếm xoay nhẹ rồi lao lên đối đầu với Xích Linh Thú.
Trước thân hình khổng lồ của linh thú, bóng dáng thiếu nữ trở nên quá nhỏ bé.
Cuối cùng đám người Thường Tuyên cũng phản ứng, hoảng loạn đứng dậy định bỏ chạy. Nhưng ngay khi họ vừa nhấc chân, lại như thể bị ai đó điểm huyệt, bước chân bỗng khựng lại, không cách nào cử động được.
Chuyện gì thế này… Sao lại thế?
Có người định thân bọn họ?
Tạ Khanh Lễ thu ánh mắt lại, hướng về phía Vân Niệm đang giao chiến với Xích Linh Thú.
Y cười khẽ, âm thanh nhỏ đến mức khó mà nghe thấy.
Nữ tu này đúng là nhiều chuyện.
Nhưng nàng ta không thể đánh thắng linh thú bảo vệ sơn môn, đến đó chẳng khác gì đi chịu chết.
Tạ Khanh Lễ đứng nhìn một hồi, lắng nghe tiếng khóc lóc cầu cứu của đám Thường Tuyên, lại nhìn Vân Niệm vất vả ứng phó với Xích Linh Thú.
Y thấy chán rồi, dù sao trên người y cũng có vết thương do đám người Thường Tuyên để lại, sau này khi bị tra hỏi cũng có thể lấy cớ để thoát khỏi hiềm nghi, không cần phải ở lại thêm nữa.
Tạ Khanh Lễ quay người định rời đi.
Nhưng vừa bước được một bước, bỗng xuất hiện một bóng người lao tới từ trong không trung, nhanh đến mức chỉ để lại tàn ảnh, Người này ắt có tu vi ở Đại Thừa kỳ.
Toàn bộ Huyền Miểu Kiếm Tông chỉ có ba vị đạt tới Đại Thừa kỳ.
Bước chân của Tạ Khanh Lễ lập tức khựng lại.
Y nhanh chóng giải định thân chú trên đám người Thường Tuyên.
Tâm trí Tạ Khanh Lễ rối bời, y còn đang nghĩ cách đối phó thì bỗng Thường Tuyên đang quỳ trên đất khóc lóc bất ngờ hạ thủ.
Ánh mắt hắn đầy vẻ hiểm ác, hắn rút một lá bùa rồi từ túi Càn Khôn ra rồi phóng thẳng về phía Tạ Khanh Lễ đang đứng dưới gốc cây.
Tạ Khanh Lễ khẽ nhướn mày.
Cuối cùng cũng có cách để ứng phó rồi.
Lá bùa của Thường Tuyên đã lao tới ngay trước mặt nhưng Tạ Khanh Lễ vẫn không hề phản ứng, chỉ bình thản nhìn lá bùa đâm mạnh vào ngực mình. Y thuận theo lực đẩy của lá bùa, bị đẩy mạnh về phía Xích Linh Thú kia.