Cô đã chuẩn bị cốc trà nhỏ này cho Diệp Chi Đình.
Cô và Diệp Chi Đình lớn lên cùng nhau, nếu không có chuyện gì xảy ra, ban đầu cô nghĩ sau này lớn lên gả cho anh ta sẽ rất tốt, dù sao thì cũng biết gốc biết rễ.
Ai dè anh ta và Diệp Mạn Mạn càng ngày càng thân thiết, ngược lại trách cô suốt ngày bắt nạt Diệp Mạn Mạn nên cô đã từ bỏ suy nghĩ đó.
Hừ hừ, ai thèm hiếm lạ anh ta chứ Cô bỏ cái cốc trà nhỏ xuống, sau này không cần mang đi nữa.
Ánh mắt của Diệp Mạn Mạn rơi vào cốc trà nhỏ, trong ánh mắt có chút phức tạp, vừa mong đợi vừa thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại có chút bận tâm cùng rầu rĩ, cuối cùng thở dài một cái.
Lâm Doanh Doanh là cô gái được nuông chiều từ nhỏ, đại tiểu thư kiêu căng tùy hứng, cô sẽ quan tâm đến ai chứ?
Từ nhỏ đến lớn, đã có nhiều người vây quanh cô, nhưng cô cũng không hiếm lạ, có lẽ Hoắc Thanh Sơn chỉ là một món đồ chơi của cô mà thôi.
Lâm Doanh Doanh đi vào phòng trong thay quần áo, chiếc váy trước đây mặc để đặc biệt cho Hoắc Thanh Sơn nhìn, để tạo ấn tượng đẹp, xóa bỏ dáng vẻ chật vật của lần đầu gặp mặt.
Cô trang bị đầy đủ từ đầu đến chân, lúc xoay người định rời đi, cô hơi do dự, kéo tay áo, thay áo dài tay thành áo ngắn tay, lộ ra cánh trắng nõn tinh xảo.
Trên cánh tay của cô vẫn còn hiện rõ những vết bầm tím, đó là những dấu vết do con trâu điên để lại.
Diệp Mạn Mạn nhìn cô bỏ một nắm đường vào túi xách, liền nhắc nhở "Chị Doanh Doanh, lúc làm việc đổ nhiều mồ hôi, nên uống nhiều nước và không nên bỏ thêm đường vào."
Lâm Doanh Doanh "Cô quản anh Đình nhà cô là được rồi, quản tôi làm gì?"
Khuôn mặt của Diệp Mạn Mạn đột nhiên đỏ lên, "Không, không phải, chị Doanh Doanh, chị đừng hiểu lầm, em và anh Đình không..."
Lâm Doanh Doanh bực mình nói "Tôi không hiểu lầm." Cô liếc nhìn Diệp Mạn Mạn, "Cô không bị thương, nếu ngày nào cũng không ra đồng, chỉ biết lười biếng Tôi chăm chỉ hơn cô đó "
Cô kiêu ngạo mà hừ một tiếng, nói xong khiến vành mắt của Diệp Mạn Mạn đỏ lên.
Lâm Doanh Doanh nghĩ đến dáng người cao lớn của Hoắc Thanh Sơn, đổi đôi giày đế bằng của thành một đôi giày vải màu be có gót nhọn, sau đó đội một cái mũ có những bông hoa màu hồng tím, mang ấm và khoác túi, vui vẻ đi tìm Hoắc Thanh Sơn.
Diệp Mạn Mạn nhìn dáng vẻ tùy hứng của Lâm Doanh Doanh, ánh mắt phức tạp không nói ra được, tâm trạng cũng giống như vậy.
Lâm Doanh Doanh vốn định trực tiếp đi tìm người, nhưng lại nhìn thấy Hoắc Thanh Sơn ở bên ngoài bức tường của trụ sở của đại đội.
Anh đã thay một chiếc quần tây và áo sơ mi, dáng người cao ráo, chân dài, lưng thẳng, cao ráo đẹp trai như một cây tùng vậy.
Mỗi lần Lâm đại tiểu thư nhìn anh, đều thầm khen ngợi mình đúng là có mắt nhìn người. Cô vui vẻ chạy tới, thở hổn hển ngẩng đầu nhìn anh, "Anh đang đợi tôi sao?"
Hoắc Thanh Sơn sắc mặt lạnh lùng, “Không phải. Đến làm chút chuyện."
Tay trái anh cầm một chiếc liềm sắc nhọn, trên lưng mang theo một tay nải và một bình nước quân dụng có nước sơn cũ kĩ, dây lưng đã sờn rách được khâu lại bằng vải thô, so với bình nước tinh xảo xinh đẹp của cô thì đúng là thô kệch khó coi.
Anh liếc nhìn cô, cô đang mặc một chiếc quần bộ đội đã cắt sửa, bó chặt vào bắp chân nhỏ, đùi và vòng ba trông rất nở nang, vòng eo phía trên thì lại nhỏ đến mức một tay cũng ôm được. Nhưng cô lại mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay hình lá sen, màu xanh lam nhạt, mát mẻ hoạt bát, lộ ra hai cánh tay trắng nõn thon thả, trên đó vẫn còn những vết bầm tím bắt mắt.
"Mặc như thế này đi cắt lúa mì?" Đôi lông mày rậm của anh nhíu lại, không muốn cánh tay nữa?