Chờ hắn khôi phục chút khí lực, có thể tự mình đứng lên, liền nhìn nữ hài tử kia cùng hộ viện nổi lên tranh chấp "Đội ngũ hồi kinh nhiều hơn một người cũng không thành vấn đề.”
Hộ viện nói "Cái này..."
Bố thí Sở Thừa An để cho Đỗ Dĩ Vân có loại cảm giác làm tiểu thư, hộ viện lại cảm thấy lai lịch Sở Thừa An không rõ ràng, không muốn dẫn hắn đi, nên lúc này mới cãi nhaụ
Sở Thừa An đi lên trước, trịnh trọng nói "Tại hạ Sở Thừa An, hôm nay đa tạ cứu giúp.”
Hộ viện xua tay, hỏi "Có thể tự mình đi không?”
Sở Thừa An gật đầu “Các vị cứu giúp khó có thể hồi báo, Thừa An nhất định không quên, xin hỏi các vị là?”
Hắn nhìn Đỗ Dĩ Vân, Đỗ Dĩ Vân vốn định báo tên mình ra, nhưng vừa nghĩ đến nếu nàng nói ra, còn phải nói mình là nha hoàn Đỗ gia, nên mím môi không nói.
Hộ viện cẩn thận, cũng không chịu tự giới thiệu, chỉ nói "Chỉ là chuyện dễ như ăn cháo.”
Sở Thừa An cũng không cưỡng cầu, hắn lại nhìn Đỗ Dĩ Vân, khập khiễng chuẩn bị rời đi.
"Chờ một chút." Đỗ Dĩ Vân gọi lại.
Nàng vừa bị hộ viện làm cho mất mặt, nên sắc mặt không được tốt cho lắm, ngẩng cao đầu lên, sai hộ viện "Để lại một con ngựa còn có một ít tiền bạc cho hắn.”
Hộ viện thật sự bất đắc dĩ, thầm nghĩ phải nhanh chóng đưa "tiểu thư giả" này trở về, nên miệng nói đồng ý, cũng may Đỗ phủ không thiếu chút tiền này, Sở Thừa An lấy được một con ngựa cùng một ít tiền bạc.
Sau khi hộ viện làm những việc này, Đỗ Dĩ Vân rốt cục không nói gì nữa, nàng ngồi trên ngựa, thân thể nho nhỏ, nhưng người lại giống như đại nhân, ngay cả hộ viện cao lớn cũng không áp chế được khí thế của nàng.
Vừa kiêu ngạo vừa nuông chiều, rất đáng yêụ
Sở Thừa An đứng một lúc lâu, cho đến khi thấy bóng họ khuất dần hắn mới phục hồi lại tinh thần, hắn vừa dắt ngựa muốn đi về phía trước, bỗng nhiên giẫm phải một vật cứng, khom lưng nhặt lên, là một cái vòng tay thượng hạng, kích thước vừa vặn là của tiểu cô nương vừa rồi, bên trong vòng tay khắc một chữ triền thể Đỗ.
Đỗ gia ở Kinh Thành là thế gia thư hương môn đệ, năm đó trong “vụ án mưu nghịch" của Sở gia, Đỗ gia là một số ít thế gia không bỏ đá xuống giếng, ngược lại còn vụng trộm giúp đỡ.
Sở Thừa An cầm vòng tay, nhớ tới ánh mắt giống như nho đen của nàng, nhịn không được cười ra tiếng.
Hắn muốn cưỡi ngựa đuổi kịp để trả lại, nhưng bỗng nhiên lại dừng lại, dùng góc áo lau sạch vòng tay, sau đó trịnh trọng bỏ nó vào trong ngực.
Thiếu niên xoay người cưỡi ngựa, tư thế ngổ ngáo, ánh mắt kia cũng sáng ngời như đuốc.
Ân tình hôm nay, hắn tuyệt đối sẽ không quên, một ngày nào đó, hắn muốn được phong hầu thêm tước, đến lúc đó lại tới cửa Đỗ gia.
......
"Ngươi cố ý để vòng tay ở đó đúng không?" Hệ thống hỏi.
Dĩ Vân ngồi trên xe ngựa ngáp một cái "Đúng vậy, bảy năm sau Sở Thừa An nhất định sẽ đến Đỗ phủ, vòng tay là một cơ hội.”
Hệ thống hỏi lại "Đây là cách ngươi nói sẽ không có tai nạn?”
Dĩ Vân lười giải thích nhiều như vậy, chỉ nói "Ngươi rồi sẽ biết.”