Chương 55
Con mắt nhạt màu của Thẩm Phồn Tinh hơi lóe lên, cuối cùng quay đầu về hướng khác.
Bàn tay nắm chặt chiếc ô không che dấu được sự bối rối của cô.
Hắn thật sự chưa từng theo đuổi con gái sao?
Trêu chọc người giỏi như thế, lời ngon tiếng ngọt mở miệng liền tuôn ra.
Bạc Cảnh Xuyên thấy cô thẹn thùng, trên gương mặt tuấn mỹ hiếm khi hiện lên tươi cười.
Hắn nghiêng người, tự mình mở cửa xe, nhìn Thẩm Phồn Tinh, nói: "Lên xe đi."
Thẩm Phồn Tinh không từ chối. Nếu anh đã tới rồi mà cô còn từ chối thì có vẻ quá mức làm kiêu.
Du Tùng ở bên cạnh vội nhận lấy chiếc ô trong tay cô, nhìn cô khom người lên xe.
Lúc sau Bạc Cảnh Xuyên mới từ bên kia lên xe.
Du Tùng nhanh chóng thu lại mấy cái ô, sau đó lên xe, cài tốt dây an toàn.
Cậu nhìn kính chiếu hậu, mở miệng hỏi: "Thẩm tiểu thư, xin hỏi ngài hiện tại đi chỗ nào?"
Tiên sinh chưa bao giờ cho phép cậu điều tra cô, trừ bỏ nghe đồn, hắn đối vị Thẩm tiểu thư này, có thể nói là hoàn toàn không biết gì cả.
"Chung cư Bích Ba."
"Vâng."
Du Tùng lên tiếng, xe lập tức khởi động, chạy.
Trong xe là một trận an tĩnh, Thẩm Phồn Tinh vừa lên xe đã nghiêng đầu nhìn cửa sổ. Bên ngoài, cả thành phố bị mưa bao vây.
"Thích thành phố này hay mưa?"
Bạc Cảnh Xuyên nghiêng đầu, thần sắc nhàn nhạt nhìn cô.
"Mưa."
Có lẽ là cảm thấy một chữ trả lời quá lạnh nhạt, cô lại bỏ thêm một câu "Một thành phố tràn ngập dơ bẩn, nào có lý do gì làm người ta thích?
Bạc Cảnh Xuyên cười khẽ: "Một gậy tre đánh nghiêng một thuyền người."
Mặt Thẩm Phồn Tinh căng ra, cô cũng biết vừa rồi mình quá xúc động.