Chương 51
Trên thực tế, cô hiếm khi nhận được sự quan tâm như vậy, cô sao có thể có cảm xúc gì?
"Cháu ngủ rất ngon, bà nội."
"Vậy thì tốt rồi."
Bà cụ kéo Thẩm Phồn Tinh tới ngồi xuống ghế sofa.
Bạc Cảnh Xuyên liền ngồi xuống bên cạnh cô.
Cổ áo sơ mi trắng mở rộng, nhưng vẫn chỉnh tề không một nếp nhăn.
Hắn dựa vào một bên sofa, hơi cúi đầu, không biết đang nghĩ cái gì, khóe miệng nhếch lên, tạo thành một vòng cung nhàn nhạt khiến cả người hắn tăng thêm vài phần lười biếng, mang theo một loại khí chất cao quý.
Quý công tử hào môn trầm ổn, nội liễm, phong độ.
Toàn bộ quá trình hắn chỉ ngồi lặng im, như thể chỉ đang lắng nghe cuộc trò chuyện nhàm chán của cô cùng bà cụ.
Không thể không nói, cảm giác tồn tại của hắn vô cùng mạnh mẽ, Thẩm Phồn Tinh cũng không thể hoàn toàn bình tĩnh phớt lờ hắn.
Đúng lúc ấy, Bạc Cảnh Xuyên đội nhiên ngồi ngay ngắn, cánh tay dài vươn ra, bàn tay to lớn đẹp đẽ lướt qua mâm đựng trái cây trên bàn trà.
Cuối cùng cầm lấy quả táo đỏ lớn nhất.
Tay hắn rất lớn, một bàn tay cầm trọn quả táo, còn thuận tiện cầm thêm con dao gọt hoa quả.
Thẩm Phồn Tinh nhịn không được nghiêng đầu nhìn hắn, lại thấy hắn ngồi thẳng lưng, hai tay chống trên đầu gối, nheo mắt, đem sự chú ý đặt trên tay. Vỏ táo màu đỏ tươi theo lưỡi dao trở nên dài hơn, rũ xuống giữa không trung.
Thẩm Phồn Tinh có chút ngạc nhiên. Cô không nghĩ đến người đàn ông này, vậy mà lại tự mình gọt táo.
Bạc lão phu nhân cũng không nhịn được mà nhìn Bạc Cảnh Xuyên nhiều hơn vài lần, hành động này đối với bà cụ cũng là hiếm thấy.
Có điều bây giờ bà không để ý đến hắn. Đã đem người đưa đến tận giường rồi mà còn không nắm được.
Bực bội!
Bà cụ bĩu môi bất mãn, liếc hắn một cái, quay đầu nắm tay Thẩm Phồn Tinh tiếp tục hỏi: "Phồn Tinh, hiện tại cháu đang làm cái gì?"
Thẩm Phồn Tinh dừng một chút: "...........Nghiên cứu chế tạo nước hoa, trong tay cháu còn có một công ty quan hệ công chúng nhỏ mà mẹ để lại."
Để lại?
Hai chữ này làm Bạc lão phu nhân hơi giật mình, càng nắm tay cô chặt hơn.