⬅ Trước Tiếp ➡
 
Buổi chiều, cửa biệt thự mở ra. Biệt thự đã an tĩnh trong một thời gian dài nên rất nhạy cảm với âm thanh này.
 
Lai Dung chạy nhanh tới, nhìn người đàn ông anh tuấn, dáng người thon dài, một thân tây trang đen đắt tiền đi đến.
 
"Thiếu gia, hôm nay về sớm vậy?"
 
Lai Dung có chút ngạc nhiên, trên mặt nháy mắt nổi lên một tầng ý cười.
 
Xem ra vị Thẩm tiểu thư kia cùng những cô gái khác là không giống nhau.
 
"Ừ." Bạc Cảnh Xuyên nhàn nhạt lên tiếng, đổi giày xong, cũng không cởi áo khoác tây trang, trực tiếp đi vào phòng khách.
 
Một cơn gió mát lướt qua người Lai Dung khiến ý cười trên mặt bà càng sâu hơn.
 
Phòng khách không có người, đuôi mắt Bạc Cảnh Xuyên hơi giật giật.
 
Lai Dung đi theo phía sau, nhẹ giọng nói: "Lão phu nhân mời Thẩm tiểu thư ở lại ăn tối, hai người họ hiện tại đang nghỉ trưa."
 
Bạc Cảnh Xuyên xoay người, nhìn Lai Dung, khẽ hỏi: "Cô ấy cũng nghỉ trưa ở đây?"
 
"Đúng vậy, lòng tốt không thể chối từ." Lai Dung cười nói, giọng điệu mang theo bất đắc dĩ.
 
Bạc Cảnh Xuyên hiểu rõ.
 
Là bà nội đem người mạnh mẽ lưu lại.
 
"Thời gian còn sớm, không bằng thiếu gia cũng nghỉ ngơi một chút đi. Vừa về nước đã bắt đầu xử lý chuyện công ty, hẳn là mệt lắm?"
 
"Không đáng ngại."
 
Bạc Cảnh Xuyên thần sắc nhàn nhạt nói một câu, sau đó cởi khuy áo khoác.
 
Rồi, hắn ngừng lại, rũ mắt nhìn Lai Dung vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn hắn cười ý vị thâm trường.
Thấy cuối cùng Bạc Cảnh Xuyên cũng phóng tầm mắt tới người mình, lúc này Lai Dung mới mở miệng: "Thiếu gia vẫn nên nghỉ ngơi một chút đi, không bà cụ lại đau lòng."
Đau lòng vì bao nhiêu tâm ý đều lãng phí.
 
Bạc Cảnh Xuyên nâng cổ tay nhìn đồng hồ, từ giờ đến bữa tối vẫn còn thời gian.
 
"Biết rồi."
 
Hắn gật gật đầu, nhấc chân lên lầu.
 
Lai Dung nhìn thân ảnh hắn biến mất trên cầu thang, mỉm cười, xoay người hướng phòng Bạc lão phu nhân đi tới.
⬅ Trước Tiếp ➡