Này là hận không thể trực tiếp đưa Thẩm tiểu thư lên giường thiếu gia a!
Không đúng, bà sai rồi.
Bây giờ lão phu nhân là thực sự muốn đẩy Thẩm tiểu thư lên giường thiếu gia đấy!
Nhưng thiếu gia từ trước đến nay không cho phép người khác tiến vào khu vực riêng tư của hắn chứ đừng nói đến phòng ngủ.
Bà cụ không sợ thiếu gia trở về trực tiếp đem Thẩm tiểu thư từ trên giường ném văng ra ngoài?
Đến lúc đó thì thật xấu hổ?
"Lão phu nhân....."
Lai Dung vừa định nhắc nhở bà cụ một câu, bà cụ lập tức xoay qua phóng tới một ánh mắt, bà lập tức đổi giọng nói.
"Tôi muốn hỏi, Thẩm tiểu thư có muốn tắm trước rồi mới ngủ hay không? Nếu ngài muốn tắm, tôi liền cho người đi chuẩn bị nước."
Nếu muốn đưa lên giường thiếu gia, vậy dứt khoát tắm rửa sạch sẽ thơm tho rồi đưa lên thôi!
"Đúng đúng đúng! Tắm một cái ngủ mới thoải mái. Nhanh cho người chuẩn bị nước."
"........."
Cuối cùng Thẩm Phồn Tinh bất đắc dĩ chấp nhận, lòng tốt khó chối từ.
Hơn nữa, nhắc đến chuyện tắm, cô theo bản năng không quá muốn cự tuyệt.
*
Thẩm Phồn Tinh bị đưa tới phòng Bạc lão phu nhân phân phó.
Đúng lúc người làm đã chuẩn bị xong nước tắm đi ra, cùng Lai Dung rời đi, còn thuận tiện nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Thẩm Phồn Tinh đem ánh mắt quét một vòng quanh căn phòng xa lạ này.
Trong mắt là một mảnh màu trắng, ngẫu nhiên lại điểm một phần đen.
Giữa phòng là một chiếc giường đôi lớn, bốn mảnh trên giường là hai màu trắng xám bất quy tắc kết hợp, lãnh ngạnh quý khí (lạnh+cứng+đắt tiền).
Dưới giường là chiếc thảm lông đen tinh khiết.
Trong phòng không dính một hạt bụi, ánh sánh rực rỡ tràn ngập phòng ngủ, đơn giản mà xa hoa.
Nhẹ ngàng thở ra một hơi, cô đi đến phòng tắm, để lạị dép lê ngoài cửa, chân trần bước vào.