Chương 37
"Đúng vậy, bà nội, lúc trước đã đáp ứng muốn bồi ngài nói chuyện phiếm, qua nhiều ngày như vậy rồi, thật là ngại quá."
"Không sao, cháu dưỡng bệnh quan trọng! Cái gì nhỉ.....nếu cháu không có việc gì, hiện tại liền tới đây đi, ta để Du Tùng đi đón cháu."
Thẩm Phồn Tinh nhìn thời tiết bên ngoài, cười nói: "Dạ."
Bạc lão phu nhân buông điện thoại, cười chà xát tay, quay đầu nói với Lai Dung bên cạnh: "Đi, gọi điện thoại cho thiếu gia. Bảo nó trở về bồi ta ăn cơm tối."
"Dạ, lão phu nhân."
Lai Dung cười lên tiếng, xoay người cười tủm tỉm rời đi.
Bởi vì muốn đi gặp người khác nên xuất phát từ lễ phép, Thẩm Phồn Tinh vẫn thay đổi quần áo.
Chẳng qua là, quần áo Thanh Tri chuẩn bị thì mới, nhưng ở nhiều ngày như vậy ở bệnh viện, cô lại chưa có tắm rửa sạch sẽ một lần.
Ý thức được vấn đề này, Thẩm Phồn Tinh hơi nhíu nhíu mày.
Đang do dự thì cửa phòng bị gõ vang.
"Thẩm tiểu thư, lão phu nhân để tôi tới đón cô."
"Được, chờ một lát!" Thẩm Phồn Tinh hành động nhanh hơn.
*
Thẩm Phồn Tinh trực tiếp đi theo Du Tùng tới nơi lúc trước gặp được lão phu nhân.
Chỗ hàng rào có một cánh cửa nhưng trước kia cô lại không có chú ý.
Du Tùng mở cửa để cô đi qua trước.
Thẩm Phồn Tinh có chút kinh ngạc khi nhìn thấy không gian bị ngăn cách bởi hàng rào dọc theo công viên bệnh viện.
Cây cối cao to quây quanh khoảng sân rộng lớn, cây xanh được cắt tỉa gọn gàng, các loại hoa cỏ được trồng ngay ngắn, trật tự.
Tuy Thẩm Phồn Tinh không hiểu lắm về nghệ thuật làm vườn nhưng cách bố trí vừa đa dạng lại không rườm rà này, nhìn qua liền biết là xuất ra từ tay của người làm vườn cao cấp.
Nơi này đơn điệu nhưng lại vô cùng tinh xảo.
"Lão phu nhân ở nơi này sao?"
"Đúng vậy, Thẩm tiểu thư."
Thẩm Phồn Tinh không khỏi xoay người, nhìn thoáng qua phía sau. Rõ ràng không quá xa tòa nhà lớn trong bệnh viện vậy mà bây giờ chỉ có thể từ trong rừng thông qua khe hở nhìn thấy một chút.