⬅ Trước Tiếp ➡
 
"........." Thẩm Phồn Tinh nhất thời im lặng, lạnh lùng nhìn Thẩm Thiên Nhu.
 
Thẩm Thiên Nhu nói không sai, tất cả mọi người, thật sự đều rất ngu ngốc!
 
Thủ đoạn rõ ràng vụng về như vậy, mà ai cũng tin tưởng.
 
Như thể, chỉ cần Thẩm Thiên Nhu ngã một cái, đều sẽ có người chết đi sống lại.
 
Ngu xuẩn, thực ngu xuẩn!
 
Kể cả cô ta.
 
"Như thế nào? Chị còn chưa chịu phục......như vậy......"
 
Lúc này, sắc mặt Thẩm Thiên Nhu đột nhiên biến đổi, vẻ mặt nhu nhược, bất lực nhìn Thẩm Phồn Tinh, muốn bắt lấy cánh tay cô: "Chị, tất cả là lỗi của em...."
 
"Đừng chạm vào tôi!"
 
Nhận ra sự thay đổi của Thẩm Thiên Nhu, cô chỉ cảm thấy cực kì ghê tởm.
 
Cô giơ tay ngăn trước người, không muốn cô ta động chạm.
 
Nhưng thân thể Thẩm Thiên Nhu lại lắc lư, lảo đảo, cốc nước trên tay "bộp" một tiếng, nằm gọn trên mặt đất, bọt nước văng khắp nơi.
 
Âm thanh nhu nhược nâng cao: "A....đau!"
 
"Phồn Tinh, cô làm gì vậy?!" Một giọng nói trầm thấp xuất hiện sau lưng.
 
Thẩm Phồn Tinh xoay người, thân ảnh ở phía sau đã sớm xông tới.
 
Cô chỉ vừa thấy ánh mắt hung ác nham hiểm của Tô Hằng nhìn mình, đã bị anh ta đẩy sang một bên.
 
Cơ thể vốn đang suy yếu của Thẩm Phồn Tinh bị đẩy va vào lan can. Trên lưng truyền đến một hồi đau đớn.
 
Sắc mặt cô càng thêm nhợt nhạt, hai tay nắm chặt lan can phía sau ổn định thân thể.
 
Ánh mắt lạnh lẽo nhìn cảnh tượng trước mặt, cô chỉ cảm thấy chính mình thật quá ngu ngốc.
 
Đã sớm biết mấy chiêu nham hiểm giả ngây thơ này của Thẩm Thiên Nhu, chiêu nào cũng có thể lôi ra dùng. Vậy mà, cô vẫn bị đẩy vào tròng.
 
Cô nghĩ Tô Hằng không ngu ngốc nhưng anh ta vẫn....
 
"Hằng ca ca, đau quá...."
 
⬅ Trước Tiếp ➡