Bình thường Nam Cung Lân thích mặc quần tây và áo sơ mi nhưng anh lại không mang giày da như những người khác, đôi giày dưới chân anh là giày thể thao màu trắng đơn giản, có cảm giác rất sạch sẽ, tươm tất.
Nam Cung Lân lần đầu tiên bước chân vào phòng của Hà Nhiên, ánh mắt không an phận bắt đầu quét sơ qua xung quanh. Không gian thoáng đãng, gọn gàng, ngăn nắp, còn có mùi thơm nhè nhẹ của thiếu nữ.
Hà Nhiên vừa mời anh ngồi xuống thì nhìn thấy con dao ban nãy vẫn còn nằm trên bàn, cô lúng túng cầm lấy nó rồi vào bếp cất đi.
Căn nhà cô thuê có một phòng khách, một phòng bếp riêng và một phòng ngủ nhỏ. Hàng tháng phải trả kha khá tiền, nhưng vì cô nuôi mèo nên cần có không gian rộng rãi một chút, cô chỉ đành nhịn đau túi mà làm việc chăm chỉ hơn.
Nam Cung Lân ngồi tạm ở phòng khách, có lẽ cô không mua sofa vì sợ chật chội, chiếc bàn thủy tinh trước mặt anh là loại bàn thấp, xung quanh đặt mấy miếng nệm lót ngồi.
Tiếng lạch cạch trong bếp truyền ra, một lát sau,Hà Nhiên đã gọt xong đĩa trái cây mang ra chiêu đãi khách. Gạo Nếp - bé mèo của cô cũng lon ton đi về phía Nam Cung Lân, thích thú chui vào trong lòng anh, được anh vuốt ve mà híp cả mắt lại.
Hà Nhiên ngồi đối diện với anh, tim đập như trống bỏi, cô thấy mặt mình hơi nóng, vội tìm chủ đề để nói:
“K-Không biết anh ta sao rồi?”
Người đối diện mỉm cười:
“Sẽ có người đưa anh ta về đến nhà, không cần lo đâu.”
“Cảm ơn anh rất nhiều!”
“Lần sau cô nên cẩn thận hơn nữa, phải biết tự chăm sóc bản thân.”
Nếu không phải người của anh túc trực theo sau bảo vệ cho Hà Nhiên, nếu không phải anh vừa vặn có việc nên ở chỗ này thì cô định làm thế nào? Anh thấy tính cảnh giác của cô hơi thấp!
Hà Nhiên không cãi được, biết mình sai nên chỉ gật gật đầu đầy xấu hổ.
Chờ cô bình tĩnh lại, Nam Cung Lân mới nghiêm túc nói:
“Vậy nói đến chuyện chính, tôi đang tìm phòng để tiện đi học và đi làm nhưng không biết điều kiện nơi này có tốt không nên muốn hỏi cô một chút. Tôi đã xem căn phòng ở bên cạnh, thấy cũng ổn.”
Nam Cung Lân định thuê phòng ngay bên cạnh? Hà Nhiên không ngờ được chuyện anh muốn nhờ vả là chuyện này, lập tức vui vẻ kể cho anh nghe về ông bà chủ trọ tốt đến thế nào, cô nuôi mèo họ cũng không ý kiến gì, còn thường xuyên tặng một chút quà lặt vặt để nâng cao tình cảm giữa đôi bên.
Nam Cung Lân đăm chiêu suy nghĩ:
“Nghe có vẻ khá tốt.”
“Đúng vậy, giá cả cũng phù hợp với sinh viên.”
Gia đình Hà Nhiên không quá nghèo, cũng không quá giàu, cô sống ở đây vẫn tốt lắm. Về phần Nam Cung Lân thì hẳn là không thiếu chút tiền thuê trọ, không trầy trật như cô đâu. Ngẫm thấy nếu có thể ở cạnh nhà của bác sĩ thú y như anh thì đến lúc Gạo Nếp đổ bệnh sẽ không phải lo lắng quá nhiều, cô vô cùng chờ mong.
Nhắc Gạo Nếp, chú mèo này dường như rất thích Nam Cung Lân, nằm một lát trên đùi anh thì duỗi duỗi người và híp mắt ngủ ngon lành.