Thân hình cao lớn thon dài của anh dựa vào thân xe màu xanh đậm, khẽ cau mày rồi sau đó buông đôi mắt hờ hững đang hơi cáu kỉnh xuống, ngón tay anh rút một điếu thuốc từ trong hộp thuốc lá ra.
Không bao lâu sau đó, làn khói trắng xanh đã che khuất khuôn mặt lạnh lùng lãnh đạm của anh.
“Ca, anh xác định là anh ta có dùng wechat chứ?”
Thật khó cho Giản Trình Lãng để tưởng tượng ra cảnh Lục Quân Hàn dùng WeChat.
Đến cả anh ta trai của anh ta đó, bình thường cũng không dùng đến wechat đâu.
Đối với mấy nhà tư bản có lòng dạ đen tối như bọn họ, những người mà thời gian còn quý hơn cả mạng sống của họ, WeChat, một công cụ trò chuyện là việc lãng phí thời gian trong khi gõ và chờ người khác trả lời lại, nó không hữu ích bằng việc gọi điện thoại hoặc có gặp mặt trực tiếp.
“Không rõ lắm" Giản Ý quả nhiên đã trả lời như vậy. Anh hút một hơi thuốc, quay đầu nhìn lại bốn đứa nhóc đang chơi ở bên kia, sau khi chắc chắn rằng xung quanh không có gì nguy hiểm, anh mới nhàn nhạt nói:"Cứ thử trước đi."
Bên ngoài đồn cảnh sát thật sự thì an toàn hơn rất nhiều, đến người đi bộ ở bên ngòai cũng có rất ít.
Rốt cuộc thì ở đây có rất nhiều cảnh sát, còn những kẻ buôn người thì sợ hãi đến gần đây vì bọn chúng sợ bị bắt.
Hơn nữa, nơi đặt đồn cảnh sát này có chút thiên vị, bên cạnh dân cư thưa thớt, lâu như vậy cũng chỉ có mấy người đi qua lại.
Thấy bọn nhỏ cách bọn họ hơi xa một chút, nhưng mà Giản Ý cũng không gọi bọn nhóc lại.
Xét theo kinh nghiệm lần trước cùng với kinh nghiệm lúc nãy, bốn đứa nhỏ này mà tập hợp lại cùng nhau thì trở nên cực kỳ bá đạo.
Giản Ý không muốn gọi bọn nhỏ đó lại gần bọn họ sợ chúng gây rắc rối cho bản thân.
Cũng may là ở đó cũng khá an toàn.
Bọn họ đang ở bên này gọi điện thọai, bọn nhóc ở bên đó tự chơi với nhau.
Không có ai nghe điện thoại của Trương Đại Tráng và Khúc Tư Niên, vậy thì chắc chắn họ đang bận, càng chắc chắn rằng bọn họ sẽ không nghe điện thoại trong một thời gian ngắn được.
Còn về phần Lục Quân Hàn, rất có thể là điện thoại di động đang ở trên người của anh, nhưng điện thoại của anh không trả lời những cuộc gọi từ mấy số lạ vậy nên anh cũng không nghe máy.
Vì vậy, xem ra so với hai người kia, bên Lục Quân Hàn vẫn có nhiều hy vọng hồi âm hơn.
Lần này thì cả Giản Ý và Giản Trình Lãng đều có suy nghĩ giống ý như cục trưởng Tiền vậy.
Đó chính là, trong ba người ba ba đó, chỉ cần có một ngươi có thể đến là được rồi.
Chỉ cần Lục Quân Hàn tới, ba tên tiểu tử còn lại kia đều sẽ thuộc về hắn!
Giản Ý và Giản Trình Lãng cũng có thể thoát thân đi rồi.
Giản Trình Lãng đã thêm số của Lục Quân Hàn vào wechat và gửi lời mời kết bạn: Con gái của anh đang ở chỗ của tôi.
Giản Trình Lãng đợi một lúc lâu, nhưng vẫn không thấy có phản hồi từ người kia, có lẽ là Lục Quân Hàn không nhìn thấy, hoặc cũng có thể là anh ta nhìn thấy, nhưng lại để ý đến mấy lời kết bạn vô nghĩa.
Cũng may, sau ba phút trôi qua.
Lời mời cũng đã được thông qua.
Giản Trình Lãng nhướng nhướng mày, có phần ngạc nhiên ngòai ý muốn.
Anh thực sự không ngờ rằng thực sự đã bị anh trai của mình nói trúng rồi.
Nhưng còn chưa kịp tiếp tục gửi tin tức kêu Lục Quân Hàn đến đồn cảnh sát đón người.
Thì anh đã thấy Lục Quân Hàn ở bên kia trực tiếp gửi tin nhắn qua cho anh.
Lục Quân Hàn: “Điều kiện của các ngươi.”
Biển rộng a biển rộng:???
Lục Quân Hàn: Có điều kiện gì thì các ngươi mới đồng ý thả người.
Biển rộng a biển rộng:???
EQ của Giản Trình Lãng rất cao và IQ của anh cũng không hề thấp, vì vậy anh nhanh chóng phản ứng lại, cảm thấy có thể Lục Quân Hàn đang coi mình là kẻ buôn người hay bắt cóc gì đó, anh lập tức bật cười.
Chẳng trách phải mất ba phút mới trả lời, chắc là lúc nãy Lục Quân Hàn vừa gọi điện đến bệnh viện để xác nhận rằng con gái anh không có ở đó, sau đó mới đồng ý với lời mời kết bạn đó của anh.
Nhưng bây giờ không phải lúc quan tâm đến chuyện này, đưa bọn nhỏ đi cho anh ta mới là chuyện quan trọng nhất.
Biển rộng a biển rộng: không phải đâu, đại ca, anh nghĩ sai rồi! Chúng tôi không phải là những kẻ buôn người. Tên tôi là Giản Trình Lãng. Tôi là em trai ruột của Giản Ý. Con gái của anh hiện đang ở với chúng tôi. Anh coi khi nào thì anh mới đến đón con gái mình đi.
Người đối diện im lặng một hồi lâu.
Lục Quân Hàn: nói đi, có điều kiện gì thì các người mới trả người lại.
Biển rộng a biển rộng: ..................
Biển rộng a biển rộng:???????????
Biển rộng a biển rộng:!!!!!!!!!!!!!!!!