⬅ Trước Tiếp ➡
Một chiếc giày da sáng bóng đạp ở trên mặt đất, tiếp theo là một chiếc khác.
Thân hình cao lớn của Dạ Thích Thiên từ trong xe bước ra ——
Trên vai anh khoác một bộ tây trang màu đen thủ công tinh tế, đôi mắt sắc bén bắn thẳng về phía Diệp An Kỳ.
Đêm tối càng nổi bật lên hơi thở nguy hiểm âm u trên người anh.
Người đàn ông này, trời sinh đã thích hợp bóng tối……
Anh là vua của bóng đêm.
Giày da của Dạ Thích Thiên nện trên nền đá cẩm thạch trên mặt đất, chậm rãi đi về phía cô.
Nhìn thấy anh, Diệp An Kỳ biết, sự nghiệp chạy trốn chưa đến một ngày của cô đến đây đã kết thúc.
Người đàn ông đã đến gần.
Với một khuôn mặt bình thường, Diệp An Kỳ nở một nụ cười rạng rỡ với anh: “Anh Dạ, đã lâu không gặp.”
Dạ Thích Thiên rũ mắt nhìn cô, ánh mắt đen nhánh, anh hơi hơi cong môi.
“Tôi còn đang suy nghĩ, đêm nay nếu còn không tìm được cô, tôi phải thực hiện một kế hoạch trừng phạt thứ hai đối với cô.”
Diệp An Kỳ cười khanh khách đi tới: “Ý của anh là, anh có rất nhiều cách trừng phạt nặng tôi?”
Dạ Thích Thiên cong môi, giọng nói lại không có độ ấm: “Tất nhiên, bất kể là cách gì cũng sẽ khiến cô suốt đời khó quên.”
Diệp An Kỳ nhướng mày cười nói: “Đối xử như vậy với một người phụ nữ yếu đuối, không tốt lắm đâu?”
“Cô yếu đuối?”
Cô là người phụ nữ to gan nhất mà anh từng gặp.
“Tất nhiên. Người có mắt người đều biết tôi là một người phụ nữ yếu đuối. Thân là phụ nữ, tôi sinh ra vốn nên đạt được một chút ưu đãi, anh nói xem có phải không?”
Dạ Thích Thiên nhìn thấu tâm tư của cô, anh cười lạnh hỏi: “Cô nghĩ muốn được ưu đãi gì?”
Cái Diệp An Kỳ chờ chính là những lời này của anh.
“Tôi cũng không muốn lợi dụng anh, như vậy đi, chúng ta chơi một trò chơi nhỏ, nếu tôi thắng, sự việc lần này hoàn toàn xóa bỏ, anh coi như không có chuyện gì xảy ra. Nếu anh thắng, tôi để mặc anh trừng phạt.”
Dạ Thích Thiên thú vị dương môi: “Hình như cô rất tự tin sẽ thắng tôi.”
“Tôi cũng không tự tin mấy, tôi chỉ là cố cứu ngựa chết thành ngựa sống thôi. Anh muốn chơi không?” Diệp An Kỳ nhìn anh khiêu khích.
Dạ Thích Thiên kéo ra khóe miệng, cười một cách xấu xa.
Kéo, búa, bao
“Phụ nữ đã hạ chiến thư, làm sao tôi có thể không tiếp. Cô muốn chơi cái gì?”
Anh cũng muốn nhìn xem, đầu óc của cô sẽ nghĩ ra trò hóc búa gì.
Sóng mắt của Diệp An Kỳ lóe lóe: “Một trò chơi rất đơn giản, kéo búa bao, anh chơi không?”
Dạ Thích Thiên: “……”
“Một ván định thắng bại, như thế nào?”
“Trẻ con.”
Diệp An Kỳ cười: “Đúng vậy, tôi là loại người chỉ có thể nghĩ ra những trò chơi nhỏ trẻ con này. Nhưng mà như vậy cũng rất tiết kiệm thời gian, không phải thời gian của anh rất quý giá?”
Dạ Thích Thiên liếc nhìn cô một cái thật sâu, không đứng đắn cười: “Đến đây đi.”
Anh tỏ ra một bộ dáng siêu dễ dàng chiến thắng, vốn dĩ không để Diệp An Kỳ vào mắt.
Diệp An Kỳ làm ra bộ dáng áp lực rất lớn, cô đưa tay phải ra sau người: “Bắt đầu đi……”
Cô chuẩn bị sẵn sàng, đọc ra: “Kéo, búa, bao ——”
Hai người cùng lúc đưa tay ra.
Một cái bao, một cái búa.
Diệp An Kỳ duỗi năm ngón tay, trên khuôn mặt tầm thường nhộn nhạo nở ra nụ cười tươi sáng,:“Cảm ơncậu chủ Dạ, tôiđã thắng.”
Dạ Thích Thiên nhìn chằm chằm tay củahai người.
Anh đoán chắc cô sẽ ra cây kéo, vì sao lại biến thành bao?
Người đang căng thẳng và đang trong tình trạng bị chèn ép, vốn dĩ không kịp suy nghĩ điều gì, đều sẽ không có cách nàoxòehết bàn tay ra hay là kiên quyết nắm  tay lại thành đấm, cho nên sẽ ra cây kéo.
Thật ra anh đã chơi trò chơi này, hầu như mọi người lần đầu tiên ở trước mặt anh đều sẽ ra cây kéo.
Sức ép của anh quá lớn……
⬅ Trước Tiếp ➡