⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Như Mộng suy nghĩ rồi lắc đầu: "Tôi không biết chịấy dùng cái gì..."
Dạ Thích Thiên cong khóe miệng, chậm rãi nói: "A xít Nitric."
Diệp Như mộng bất ngờ, đúng vậy, axit nitric có thể ăn mòn sắt trong thời gian ngắn.
Dạ Thích Thiên tiếp tục thử cô ấy: "Còn một vấn đề nữa, cô ấy làm sao để người bên ngoài giúp cô ấy?"
"Chịấy dùng tiền hoặc vật có giá trị mua chuộc."
"Cái gì mà đáng giá như vậy, có thể khiến người bên ngoài chịu mạo hiểm đắc tội với tôi để giúp cô ấy?"
"Chắc chắn là cái gì đó đáng giá."
"Nhưng mà hôm đó trên người cô ấy không hề đeo bất kỳ đồ trang sức gì."
Diệp Như Mộng không nhớ rõ hôm đó Diệp An Kỳ có đeo đồ trang sức hay không, chỉ có thể nói là Dạ Thích Thiên quan sát tốt hơn cô ấy.
Dạ Thích Thiên không tiếp tục hỏi cô ấy, anh thu lại nụ cười, dặn dò người hầu: "Đi kiểm tra căn phòng của Diệp An Kỳ xem thiếu thứ gì."
Người làm nhanh chóng đi kiểm tra, rất nhanh đã quay lại báo cáo.
"Cậu chủ, trong phòng cô cả Diệp thiếu vài món đồ trang sức. Một chiếc nhẫn kim cương Nam Phi 5 cara, một đôi bông tai đá quý màu đỏ thẫm, còn có một sợi dây chuyền vàng."
Đồ trang sức của Diệp Như Mộng và Diệp An Kỳ gần như là giống nhau.
Tất nhiên là cô ấy biết giá trị cũng những thứ này.
Trừ sợi dây chuyền không đáng giá bao nhiêu tiền, những thứ khác đều rất quý giá, chỉ chọn đại một cái thôi cũng đã đủ để một số người sống cả đời.
Đáng giá nhất chính là chiếc nhẫn kim cương 5 cara trị giá hơn 200 vạn.
Mắt Dạ Thích Thiên lóe lên sự hứng thú: "Thứcô ấy mang theo đều là đồ rất nhẹ, hơn nữa giá trị đều rất cao."
"Chịấy mang theo lúc nào?" Diệp Như Mộng bỗng nhiên hỏi.
Dạ Thích Thiên bật cười: "Đúng vậy, cô ấy mang theo lúc nào?"
Tất nhiên là lúc anh rời khỏi phòng, trước lúc bị người ta đưa đi.
Bao vây thành phố
Thời gian ngắn như vậy, những người khác còn không kịp sợ bịanh phạt nặng, cô lại có tâm trạng giấu đồ.
Còn nghĩ đến sẽ dùng cái này đi hối lộ người khác.
Đủ để thấy rõ đầu óc người phụ nữ này ghê gớm thế nào.
Đây là lần đầu tiên Dạ Thích Thiên gặp người phụ nữ thông minh như vậy.
Người phụ nữ này không những làm anh bị thương mà còn bỏ trốn trước mắt anh... Thật là thú vị!
Nụ cười của Dạ Thích Thiên có thêm sự khủng bố, như là con báo khó có thể kiềm chế hưng phấn khi gặp được con mồi.
Trong mắt anh lóe lên tia kiên định.
*****
Sau khi Diệp An Kỳ chạy ra khỏi trang viên, lúc trời gần sáng cô may mắn gặp được một chiếc xe có rèm che đi ngang qua.
Cô bèn quá giang xe đó đến trung tâm thành phố.
Trên người cô còn lại một chiếc nhẫn kim cương duy nhất, đổi được một trăm ngàn đôla.
Cầm hơn một trăm ngàn đô la, cô đi mua một số quần áo và mỹ phẩm, tìm một cái toilet công cộng.
Lúc đi ra từ toilet, cô đã thay đổi thành một người khác.
Không còn là người đẹp quyến rũ mà là một cô gái vẻ ngoài rất bình thường.
Diệp An Kỳ đắc ý cười cười, may mà kiếp trước cô là một thợ trang điểm.
Bây giờ cô đi trên đường cơ bản là không có ai để ý đến.
Lúc đầu Diệp An Kỳ định lập tức rời khỏi thành phố, chỉ là toàn bộ thành phố C bị kiểm soát, cả thành phố bị phong tỏa--
Trên mỗi cửa đều có người kiểm tra, thậm chí còn có chó nghiệp vụ.
Cơ bản là cô không dám đến gần chó nghiệp vụ.
Dạ Thích Thiên có cần phải kinh khủng vậy không, vậy mà không chịu buông tha cho cô.
Không có đường để trốn, cô ở luôn ở trung tâm thành phố.
Một thành phố lớn như vậy, Dạ Thích Thiên muốn tìm cô thì chả khác nào mò kim đáy biển.
...
⬅ Trước Tiếp ➡