Diệp An Kỳ hừ lạnh, xoay người muốn đi.
Dạ Thích Thiên nhàn nhạt mở miệng: “Không muốn lấy thuốc giải à?”
Bước chân Diệp An Kỳ dừng lại.
“Biết ma túy đấy là loại gì không? Chắc chắn có thể làm cô sống không bằng chết.”
“……”
“Đã có 7 người phụ nữ không chịu đựng được mà chết.”
Sắc mặt Diệp An Kỳ hơi hơi thay đổi, cô quay đầu nhìn anh chằm chằm: “Các cô ấy đều do anh hại chết?”
Dạ Thích Thiên cười lạnh lẽo: “Có thể nóinhư thế.”
Diệp An Kỳ hít một hơi thật sâu, cô rất muốn mắng anh là đồ khốn nạn, nhưng mạng nhỏ của cô còn nằm trong tay của anh.
Cô không tưởng tượng được Dạ Thích Thiên có thể máu lạnh tàn nhẫn đến như vậy.
Anh thật là đáng sợ, nhiều mạng sống như vậy… Sao anh có thể làm được.
Các cô ấy đều là vị hôn thê của anh…
Giờ phút này, Dạ Thích Thiên ở trong mắt Diệp An Kỳ, chẳng khác nào ma quỷ bò từ trong địa ngục ra.
Dạ Thích Thiên lạnh lùng mở miệng: “Lại đây hầu hạ tôi một chút, chỉ cần tôi hài lòng cô sẽ nhận được thuốc giải.”
“Tôi thấy đằng nào anh cũng sẽ giết tôi thôi.” Cô đã không tin nổi lời người đàn ông này nói.
“Xem biểu hiện của cô, nếu cô có cố gắng, tôi sẽ để lại cho cô một mạng.”
“Anh nói miệng ai tin.”
Dạ Thích Thiên hừ lạnh: “Tôi mà cần phải lừa cô?”
Đúng vậy, anh muốn cô chết lúc nào mà chẳng được, dù sao cũng không cần thiết phải lừa cô.
“Tôn nghiêm quan trọng hơn hay mạng nhỏ quan trọng hơn, tự cô chọn đi.” Giọng điệu Dạ Thích Thiên cao cao tại thượng.
Không muốn sống nữa
Ánh mắt Diệp An Kỳ lóe lên, bật cười: "Tất nhiên là mạng nhỏ quan trọng hơn."
"Được, tôi thích phụ nữ thức thời." Có vẻ như tâm trạng Dạ Thích Thiên có hơi tốt hơn: "Bây giờ cô có thể làm chưa?"
"Tuân lệnh, cậu chủ Dạ Thích Thiên." Diệp An Kỳ làm quá lên cười giả dối bước tới, đưa hai tay ra cởi thắt lưng giúp anh.
Động tác của cô rất tự nhiên thuần thục, không hề có chút vẻ không tình nguyện nào.
Dạ Thích Thiên hài lòng cong môi...
Diệp An Kỳ ở trước mặt hầu hạ phía dưới của anh...
Bỗng nhiên, chỗ yếu ớt nhất của anh truyền đến một cơn đau đớn--
Đôi bàn tay mới vừa rồi còn mềm mại không xương bỗng chốc trở nên rất mạnh mẽ, gần như là muốn bóp nát của anh!
Dạ Thích Thiên nhấc chân đạp vào ngực Diệp An Kỳ, cả người cô bay ra ngoài, ngã lăn trên mặt đất.
"Khụ khụ... Khụ khụ..." Diệp An Kỳ che ngực liên tục ho khan, gần như là muốn hộc máu.
Mặt Dạ Thích Thiên tái xanh trắng bệch, đau đớn khiến trong đáy mắt anh nổi lên bão táp âm u đáng sợ.
Anh đợi cơn đau dịu đi trong chốc lát, sau khi đứng dậy mặc lại quần áo xong thì đi đến bên cạnh Diệp An Kỳ.
Anh khom lưng bóp cổ cô, nhấc cô lên: "Diệp An Kỳ, tôi thấy cô thật sự đúng là không muốn sống nữa!"
Diệp An Kỳ cũng không sợ, còn có tâm trạng bật cười: "Đúng vậy, tôi không muốn sống nữa, đáng tiếc là không thể làm cho anh đoạn tử tuyệt tôn."
Dạ Thích Thiên cười khủng bố: "Được, tôi sẽ cho cô biết tôi đáng sợ."
"Muốn giết thì cứ giết đi, cả ngày đối mặt với kẻ biến thái nhà anh, sớm muộn gì tôi chả chết."
Diệp An Kỳ gần như đã hiểu ra, chỉ cần anh còn sống thì cô đừng mong là sẽ có ngày sống thoải mái.
Vốn là Dạ Thích Thiên định phạt cô thật nặng, thấy vẻ mặt cô không có chuyện gì, anh đổi ý.
Anh lạnh lùng nhếch môi: "Tôi sẽ từ từ hành hạ cô đến chết."
Vứt bỏ cô trên mặt đất, anh bước nhanh ra khỏi phòng.
Không biết Diệp An Kỳ nghĩ đến điều gì, lập tức đến bàn trang điểm cầm lấy một số đồ trang sức giấu vào người mình.
Chưa đến nửa phút sau thì đã có hai vệ sĩ áo đen đi đến, vẻ mặt không thay đổi dẫn cô đi.
*****