“Tôi không biết, nhưng hiện tại chúng ta có thể bắt đầu chuẩn bị, tìm kiếm thời cơ.”
Diệp An Kỳ nở nụ cười: “Bây giờ cô biết Dạ Thích Thiên mạnh như vậy, cô cho rằng sau khi trốn đi thì không bị bắt lại à?”
“Chỉ cần có thể ra ngoài, tôi có cách để không bị bắt lại.”
“Cách gì?”
“Bây giờ chưa thể nói cho chị biết.”
Cô ấy không nói, Diệp An Kỳ cũng biết là cách gì.
Ở cái thế giới này, có một người có thể đối đầu với Dạ Thích Thiên, chính là nhân vật nam chính trong sách – Lạc Tử Phong.
“Ăn giấm” rồi?
Chắc là Diệp Như Mộng dự định tìm anh.
Nếu là như vậy, cô có thể cân nhắc về việc bỏ trốn cùng cô ấy.
“Sau khi trốn thoát, cô phải bảo đảm an toàn được cho tôi thì tôi mới hợp tác với tôi.” Cô nói với cô ấy.
Diệp Như Mộng gật đầu: “Tất nhiên. Chỉ cần có thể trốn thoát, tôi sẽ nghĩ cách giúp chị rời khỏi nơi này, để Dạ Thích Thiên không thể tìm thấy chị.”
“Nhưng mà chúng ta chạy trốn như thế, Dạ Thích Thiên sẽ không bỏ qua cho nhà họ Diệp đâu? Tôi thì không quan trọng điều đó, còn cô sẽ nhẫn tâm làm vậy ư?”
Diệp Như Mộng đảo mắt, thản nhiên nói: “Tất cả những gì còn nợ nhà họ Diệp, lần này tôi đã trả sạch. Về sau tôi và nhà họ Diệp không còn liên quan gì nữa.”
Ngược lại cô ấy cũng có vẻ dứt khoát, cũng không phải một đứa ngu.
Diệp Văn Sơn vì lợi ích mà đưa hai người các cô tới, cái nhà kia đúng là không cần cũng được.
Diệp An Kỳ sảng khoái gật đầu: “Được, tôi hợp tác với cô. Cô cũng đừng quên lời hứa của mình.”
---
Lần này Dạ Thích Thiên lọt vào mai phục, suýt chút nữa đã thiệt hại nặng nề.
Anh vô cùng tức giận, dùng thời gian cả một buổi tối, dùng thủ đoạn như sét đánh trực tiếp tiêu diệt một bang phái của đối phương.
Bỗng nhiên, thành phố B nổi lên một hồi gió tanh mưa máu.
Trong trang viên Satan lại thanh bình yên ả, Thiên đường trần gian hoàn hảo.
Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, trải đầy vầng sáng vàng óng lên nền đất.
Diệp An Kỳ thoải mái mở to mắt, duỗi cái lưng mệt mỏi.
Đây là từ lúc cô xuyên qua tới nay, đây là buổi tối ngủ thoải mái nhất.
Không thể không nói, sáng sớm có thể thức dậy trong một trang viên đẹp đẽ như thế này, chính là một loại hạnh phúc.
Nếu như trang viên này không có Dạ Thích Thiên…
Diệp An Kỳ rửa mặt xong, chọn một bộ váy đơn giản mặc vào.
Cô không trang điểm, gương mặt mộc xinh đẹp mười phần, nếu là trang điểm… Hoàn toàn biến thành một yêu tinh.
Vì không làm Dạ Thích Thiên có nghi ngờ, hiển nhiên cô cũng không quá chú trọng cách ăn mặc.
Mở cửa ra, bên ngoài đã có một người hầu cung kính đứng chờ.
“Cô cả Diệp, bây giờ cô muốn dùng bữa sáng chưa?”
“Tất nhiên rồi.”
“Vâng, mời cô đi theo tôi.”
Người hầu dẫn cô đi xuống dưới lầu.
Nơi này quá lớn, Diệp An Kỳ vừa mới tới, tự đi chắc chắn sẽ lạc đường.
Người hầu đưa cô tới phòng ăn ở lầu một.
Vừa đi vào phòng ăn rộng lớn, Diệp An Kỳ đã thấy Diệp Như Mộng và Dạ Thích Thiên ngồi ở trong.
“Sao vậy, những thứ này không hợp khẩu vị của em?” Dạ Thích Thiên hỏi Diệp Như Mộng.
“Không phải, chỉ là tôi không đói bụng.”
“Em quá gầy, nên ăn nhiều hơn một chút.”
“Tôi chỉ ăn được tới mức đó.”
Dạ Thích Thiên mỉm cười: “Thích ăn cái gì? Cứ nói, lần sau trên bàn sẽ là đồ em thích ăn.”
Đối với sự lấy lòng của hắn, Diệp Như Mộng hoàn toàn không thèm để ý: “Tôi không đặc biệt thích ăn gì.”