Đi vào rồi cô lại đứng lên bước ra?
“Không cần đâu, nói ở đây đi.” Diệp An Kỳ lạnh nhạt nhìn anh: “Anh đã nói rõ là cho phép tôi được ở lại thêm hai ngày, sao lại không giữ lời, hay thực chất anh là kẻ tiểu nhân nói lời không giữ lời?”
Nghe được những lời từ miệng của Diệp An Kỳ, các người vệ sĩ còn cảm thấy toát mồ hôi thay cô. Dạ Thích Thiên tuy nhiên lại chẳng hề tỏ ra chút tức giận nào, cậu lười biếng mà trả lời cô: “Đúng là tôi có từng nói như vậy, chỉ có điều người không làm theo lời hứa trước là cô!”
“Sao tôi lại không làm theo chứ?”
“Đã nói rõ là cô phải phối hợp với tôi, nhưng cả một đêm cô chỉ như một con cá chết, cô nói xem cô phối hợp với tôi chỗ nào hả?”
Diệp An Kỳ tức giận vô cùng. Ánh mắt Diệp Như Mộng ngay lúc này không thể nào che giấu hết đi mọi sự ghê tởm đối với Diệp An Kỳ. Tối hôm qua Diệp Như Mộng đã uống quá say rồi nôn cả một đêm, đến sáng ra cả người liền cảm thấy không hề thoải mái. Trên xe, Dạ Thích Thiên đều hỏi thăm cô ấy nhưng thật không ngờ sau lưng cô ấy, Dạ Thích Thiên lại làm ra chuyện này với Diệp An Kỳ.
Diệp Như Mộng cảm thấy Dạ Thích Thiên thật bẩn, càng thêm ghê tởm anh. Tất nhiên, cô ấy cũng chẳng xem Diệp An Kỳ ra gì cả.
Diệp An Kỳ lại không thể nào ngờ được Dạ Thích Thiên lại trở nên bỉ ổi đến như vậy. Đêm qua cô đã hy sinh lớn như vậy, nào ngờ đến cuối cùng nhìn lại thì bị anh chơi hẳn một vố.
Cô đã thấy được mức độ vô sỉ của người này.
Diệp An Kỳ nhịn lửa giận, ôm cánh tay châm chọc: "Tôi đã rất phối hợp với anh, anh còn muốn tôi phối hợp thế nào nữa? Kỹ thuật của anh kém như vậy, tôi có muốn phối hợp thế nào thì cũng không phối hợp nổi."
Sắc mặt Dạ Thích Thiên bỗng trở nên lạnh lẽo.
Tự tôn của anh bị xúc ~ phạm.
"Diệp An Kỳ, ai cho cô lớn gan khiêu khích tôi như vậy?" Anh híp mắt, nguy hiểm nói.
"Tất nhiên là anh. Chưa nghe câu không muốn bị yên lặng giết chết thì phải bùng nổ trong yên lặng sao. Anh làm tôi bùng nổ."
"Biết hậu quả không?" Giọng nói Dạ Thích Thiên không có chút nhiệt độ nào.
"Anh nói lời không giữ lời còn không ngượng hỏi tôi hậu quả? Loại người không biết giữ lời như anh cho dù tôi không chọc giận anh thì cũng sẽ không có kết cục tốt." Diệp An Kỳ lạnh lùng châm chọc.
Từ lúc xuyên qua đến giờ, cô vẫn luôn nén giận.
Bây giờ tự nhiên không nhịn được bùng nổ.
Uy hiếp mạnh mẽ
Sắc mặt của Dạ Thích Thiên càng thêm âm u, toàn thân tỏa ra hơi thở lạnh lùng. Lửa giận của anh, ai ai cũng đều cảm nhận được.
Diệp Như Mộng cũng không khỏi hoảng hốt. Cô ấy không ngờ rằngDạ Thích Thiên bùng phát lửa giận lại có sức uy hiếp mạnh mẽ đến vậy. Nếu thật sự chọc vào anh thì.....
Không , cô ấy không được sợ anh , nhất định không bị thế lực hung ác đánh bại.
Chính ngay thời khắc ngay đầu ngọn súng , Diệp An Kỳ đột nhiên lên tiếng:
“ Ôi chao,cậu chủ Dạ Thích Thiên tôn quý, anh không sẽ tức giận thật đó chứ? Cô gái nhỏ như tôi không giỏi nói chuyện, anh cao quý như vậy cũng không nên chấp nhặt với tôi.”
Nhìn tốc độ thay đổi sắc mặt của Diệp An Kỳ,một đám người đều ngạc nhiên há hốc mồ.
Dạ Thích Thiên cong môi suy nghĩ : “Tôi chấp nhặtvới cô chẳng phải là sẽ không tôn quý?”
“Người cao quý sẽ không nhỏ nhen tính toán với những người bình thường.” Diệp An Kỳ tiếp tục tâng bốc anh.
Dạ Thích Thiên lười biếng dựa người vào ghế , bộ dạng uể oải : “Được, tôi không chấp nhặt với cô, bây giờ cô lập tức lên xe cho tôi.”
Cùng anh và Diệp Như Mộng ngồi chung một xe, đây là đang chê cô chưa chết sớm đây mà.
Lát nữa xảy ra đấu súng, không phải cô sẽ trực tiếp trở thành bia đỡ đạn sao.
“ Nhưng mà tôi muốn về nhà ,vẫn còn rất nhiều đồ chưa thu dọn.Cậu chủ Dạ , anh sai người đưa tôi về đi, ngày mai tôi sẽ đến chỗ anh, thế nào?” Diệp An Kỳ thiện ý hỏi.
Dạ Thích Thiên không kiên nhẫn: “Không được, lên xe ngay cho tôi.”
“Buổi tối tôi sẽ đến chỗ anh được chưa?”
“Rốt cuộc cô muốn làm cái gì?” Dạ Thích Thiên nghi ngờ nhìn cô: “Tại sao cô nhất định phải quay về , tôi biếtcô không hề có chút tình cảm gìvới căn nhà đó.”
Anh rất thông minh, khả năng đóng kịch của Diệp An Kỳ cô cũng không tệ . “Dù không có tình cảm thì đó cũng là nhà của tôi.”
“ Cô cần thu dọn những gì , tôi sai người đi lấy?”
“ Có những thứ chỉ có tôi mới có thể thu dọn”
Dạ Thích Thiên Không kiên nhẫn : “Rốt cuộc là cái gì?”
Não của Diệp An Kỳ chuyển động rất nhanh : “Là đồ của mẹ tôi để lại.”
Diệp An Kỳ là con của vợ đầu Diệp Văn Sơn, chỉ là về sau bị bệnh mà qua đời. Diệp Như Mộng là con của tình nhân Diệp Văn Sơn, bọn họ không phải do một mẹ ra, do đó hai người vẫn luôn không hợp nhau .
Dạ Thích Thiên trầm mặc một lúc, hình như có chút thả lỏng.
Diệp An Kỳ tiếp tục kiên trì : “Tôi chỉ thu dọn một chút đồ đạc rồi đi sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Không tin anh có thể sai người theo sát tôi.”
“Tôi cũng cần về nhà.” Diệp Nư Mộng bất ngờ lên tiếng: “Tôi về cùng chị ta.”