Chương 31
20.1: Cô và những người phụ nữ khác có gì khác biệt? Lý Tuấn Kiệt được đặc xá, cũng không chút do dự quay đầu đi. Đêm nay vị hôn thê của anh ta cũng tới, mới vừa rồi còn nhìn thấy mấy cái bàn tay heo muốn ra tay với vị hôn thê của mình, anh ta nhất định phải mau chóng tới tuyên bố chủ quyền! Đường Hi Đình cất thẻ vào trong túi, lông mày nhíu nhặt vẫn chưa hoàn toàn buông lỏng. Vừa rồi nhìn thần sắc người phụ nữ kia, nhìn thế nào cũng không giống dáng vẻ dễ dàng ngoan ngoãn phối hợp. Tốt, anh ngược lại muốn xem xem, một con thỏ nhỏ này có thể có những chiêu trò gì. Đường Hi Đình nghĩ đến đây, khóe miệng khẽ nhếch, nốt ruồi dưới mắt trái làm cho nụ cười của anh càng lộ ra vẻ kinh diễm tà khí. Giống như lối vẽ điêu khắc tỉ mỉ hoàn hảo, dáng người cao gầy thon dài, cộng thêm khí thế không giận tự uy, trên người anh vĩnh viễn không thiếu tiêu điểm, chú ý. "Anh Hi Đình!" Thích Vi Vi nhìn thấy Đường Hi Đình lộ ra ý cười, mới dám nũng nịu đi tới. Lúc này tâm tình Đường Hi Đình không tệ: "Tiệc rượu chơi có vui không?" "Chơi rất vui." Thích Vi Vi nói: "Chỉ là, cả một tối anh Hi Đình đều là một bộ dáng vẻ xạ lạ kia, hại người ta cũng không dám đến nói chuyện, thật nhàm chán." Đường Hi Đình nói: "Nhàm chán? Không phải mới vừa rồi em còn cười rất vui vẻ sao?" Thích Vi Vi nghe được câu này, mặt mày hớn hở nói: "Anh Hi Đình, vừa rồi anh nhìn em sao?" Đường Hi Đình "Ừ" một tiếng, mà kỳ thật vừa rồi sở dĩ anh nhìn thấy Thích Vi Vi, chỉ là bởi vì cô ta vừa vặn đứng ngay cạnh mà thôi. Thích Vi Vi nhìn ra được Đường Hi Đình chỉ qua loa, có điều dù chỉ là như thế này cô ta cũng đã thỏa mãn rồi. Cho dù chỉ là qua loa, anh Hi Đình cũng chỉ chỉ đồng ý qua loa với một người là cô ta. Thích Vi Vi đè sự khẩn trương trong lòng xuống, cười nói: "Anh Hi Đình, tối nay khó lắm mới thấy được anh chịu có mặt ở tiệc rượu, cũng là lần đầu tiên em gặp được anh ở tiệc rượu, dựa vào những chuyện này, chúng ta nhất định phải chúc mừng một chút." Nói xong, Thích Vi Vi đưa cho Đường Hi Đình một ly rượu. "Được." Đường Hi Đình nhận lấy ly rượu. Thích Vi Vi cùng Đường Hi Đình cạn ly, thấy anh uống xong, cô ta khẩn trương nắm chặt tay mới chậm rãi buông ra. Anh Hi Đình, anh đừng có trách em, em chỉ là bất đắc dĩ mới dùng thuốc với anh, chỉ là em rất thích anh, em không thể nào để những người phụ nữ khác có được anh, anh chỉ có thể là của em. "Uống xong rồi." Đường Hi Đình cúi đầu nhìn cô ta nói: "Vi Vi, anh có chút việc, đi trước." Thích Vi Vi nghe được câu này, sắc mặt lúc này liền biến sắc. "Anh Hi Đình, anh không thể đi được!" Giọng nói của Thích Vi Vi có chút lớn, những người xung quanh nghe thấy được đều quay đầu, Đường Hi Đình không vui nhìn cô ta, ánh mắt có chút lạnh. Thích Vi Vi mặc dù biết Đường Hi Đình đối cô ta không giống như những người khác, nhưng cũng rất có chừng mực. Cô ta nắm chặt tay, hoảng loạn nói: "Thật xin lỗi, em, em... anh Hi Đình, anh có thể ở cùng em một lát được không?" "Vi Vi, em tự chơi thật vui, một lát nữa để cho Tuấn Kiệt đưa em trở về." Đường Hi Đình cũng không trực tiếp từ chối, nhưng thái độ rõ ràng, không cần phản kháng. Thích Vi Vi muốn nói gì đó lại thôi, sợ hãi nắm chặt bàn tay đã toát mồ hôi lạnh, thế nhưng cuối cùng chỉ có thể cắn môi gật đầu nói: "Được. Anh Hi Đình đi thong thả." Mặc dù Đường Hi Đình cảm thấy Thích Vi Vi có chút cổ quái, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Lúc này anh chỉ muốn biết, người phụ nữ Cố Thiên Tình kia sở giở chiêu trò gì, cô cùng với những người phụ nữ khác có gì khác biệt.