⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi mắt trong veo của Cố Mang có một chút dao động cảm xúc, " Cô đang ở đâụ"
"Tôi đang ở quán bar Thiên Khuyết."
Thiên khuyết địa điểm giải trí bậc nhất kinh thành, có mức phí ăn chơi cao nhất Minh Thành.
Những người vào được đó không phải người đơn giản, những người váo được đó không phú thì quý.
Lúc Cố Mang đưa Cố Tứ đến nơi, buổi đấu giá đã được bắt đầụLâm Sương ngồi ở vị trí rất để tìm thấy, cũng là chỗ dễ nhìn thấy nhất.
Cố Tứ chưa bao giờ được đến những nơi nhứ thế này, dọc theo con đường đi vào trong quán bar, ánh mắt ngạc nhiên không thể dấu hiện trên khuôn mặt của cậụ
"Chị chỗ này thật đông vui quá Wow " Là bộ dáng khi thấy những điếu mà cậu chưa bao giờ được thấy.
Lâm Sương nhìn thấy một người đội mũ lưỡi trai mà đen, mang áo khoác iacket denim đen, quấn đen, đôi bốt da màu đen. Đi bên cạnh cô gái là một cậu nhóc có ngũ quan cực kỳ tinh xảo, thiếu chút nữa đã gặp phiền toái.
"Được đấy Cố Mang Thằng nhóc này cũng thật là đáng yêu Làm chị cũng thật muốn sinh một bé con như nhóc vậy "
Cố Mang không để ý đến sự ngạc nhiên của Lâm Sương, ngồi xuống trên ghế, đưa cho Cố Tứ một hộp sữa bò.
"Đừng nghỉ tới việc uống rượi" Cô chậm rãi nói, trong lời nói mang theo một chút uy hiếp.
Cố Tứ bĩu môi, cắm ống hút vào trong hộp sữa.
Nhìn chị mình cầm chai rượi, chọn một vị trí ở bên cạnh bàn, gõ xuống, cái nắp chai văng ra, liền bị cô chính xác bắt được nằm gọn trong lòng bàn tay, cô thờ ơ ném nó lên trên mặt bán.
Chị của hắn trong thật ngầu
Cố Mang nhấp một hớp rượi, "Miếng miên ngọc khi nào được đấu giá?"
"Buổi đấu giá vừa mới bắt đầu không lâu, miếng miên ngọc được đầu giá cuối cùng chắc khoảng 1 tiếng nữa." Lâm Sương hất cắn lên hướng một chỗ ngồi trên lầu hai, cười xấu xa nói " Lục Thừa Châu ở chỗ kia."
Cố Mang ngửa cổ uống rượi, dáng vẻ trong rất quyến rũ, chiếc cằm trắng nõn như ngọc, khoé mắt chậm rì rì liếc nhìn sang.
Nam nhân ngồi trên ghế sô pha ở bên trên, cánh tay được gác lên thành ghế, áo sơ mi đen, tay áo được săn đến khĩu tay, lộ ra làn da trắng, những ngón tay thon dài, ở giữa hai ngón tay ấy được kẹp một điếu thuốc.
Ánh đèn thoáng qua, khói sương mập mờ một bên sườn mặt, nhìn qua cũng đã làm chúng sinh điên đảo.
Cố Mang thu lại tầm mắt. "A"
"A?" Lâm Sương ngạc nhiên trừng mắt. "Tôi nói này em gái Cố, em không thể vì dáng vẻ chính mình lớn lên hại nước hại dân, liền coi thường người có dáng vẻ như em đánh một trân, Lục thiếu a," Cố Manh không thèm để ý đến lời nói của Lâm Sương lạnh lùng phun ra ba chữ, "không hứng thú."
Lâm Sương "..."
Bên trên lầu hai.
Lúc Cố Mang vừa bước đến cửa của quán bar, Lục Thừa Châu đã liền chú ý đến cô.
Không phải vì anh ta rảnh rỗi.
Mà là cô mang dẫn theo một đứa bé đi vào bên trong, liền bị người quán bar ngăn lại.
Cô nói gì đó với nhân viên công tác, sau đó họ mới nhường đường cho cô.
Dẫn theo coi trai đến quán ba, liền tạo ra một trận phong ba ầm ĩ ở bên dưới.
Đặc biệt với khuôn mặt kia của Cố Mang, không biết bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm lấy cô, với dáy mắt đầy thèm thuồng.
Những người đi cùng anh liền phát hiện điều này khi nhìn theo ánh mắt của anh.
Tần Phóng cảm khái nói "Lớn như vậy, lầm đầu tiên tôi nhìn thấy trường hớp như thế ở nơi này."
Đứa bé kia nhất định là phiên bản thu nhỏ của cô gái kia, cả người từ trên xuồng dưới mặc một cây đen.
Hai mẹ con bọn họ thật giống nhaụ
Hạ Nhất Độ ung dung lắc ly rượi, liếc nhìn xuồng bên dưới, từ góc độ của anh ta có thể nhìn thấy chính diện khuôn mặt của Cố Tứ, mắt kính trên khuôn mặt suýt chút nữa rơi xuống. "Người bạn nhỏ uống sửa bò."
⬅ Trước Tiếp ➡