Diệp Hạo Hiên vừa lái xe vừa nhìn gò má Đường Uyển hỏi. Không ngờ Đường Uyển vừa lên xe đã dựa vào ghế ngủ thiếp đi, hoàn toàn không nghe thấy Diệp Hạo Hiên đang nói gì cả. Diệp Hạo Hiên bất đắc dĩ liếc nhìn Đường Uyển sau đó cầm túi của cô lên tìm kiếm, nhưng mà trong túi trừ có điện thoại di động và một cái ví thì không còn gì khác cả.
Thôi bỏ đi, đưa cô về căn hộ riêng của anh nghỉ một đêm vậy.
Diệp Hạo Hiên nghĩ như vậy cũng lập tức chở Đường Uyển về căn hộ của mình. Ngay khi anh đặt cô lên giường ngủ, định xoay người rời đi thì cô đã nắm lấy cổ tay anh nói nhỏ.
“Nước… Tôi muốn uống nước…”
“Được rồi, tôi sẽ đi rót nước cho cô.”
Diệp Hạo Hiên xoay người, cúi người nhẹ nhàng gỡ tay Đường Uyển đang cầm lấy tay anh ra rồi đi vào phòng bếp rót một ly nước ấm mang đến phòng ngủ cho cô.
“Cô ngồi dậy uống nước đi.”
Diệp Hạo Hiên đặt cái cốc lên tủ đầu giường, sau đó vén chăn bông ra đỡ Đường Uyển dậy, để cô tựa đầu trong vòng tay anh, cầm lấy ly đút nước cho cô.
"Khụ khụ..."
Đường Uyển uống nhanh quá nên nước chảy ra bên khóe môi, từng giọt nước cứ thế chảy xuống người cô làm quần áo cô ướt sũng.
“Ngủ đi ”
Diệp Hạo Hiên dời tầm mắt đi chỗ khác chuẩn bị đỡ Đường Uyển nằm xuống giường.
“Đừng đi ”
Đường Uyển đột nhiên giơ hai tay lên, xoay người ôm chặt Diệp Hạo Hiên. Trong một khoảnh khắc, đầu óc của anh như ngừng lại. Sau đó, anh vô thức đưa tay lên ôm Đường Uyển vào lòng rồi nói bằng giọng dịu dàng.
“Được rồi, tôi sẽ không đi.”
"Chí Trạch, anh biết không, đã nhiều năm vậy rồi nhưng em vẫn không thể quên được anh ”
Đường Uyển ôm mặt của Diệp Hạo Hiên, nước mắt rơi lã chã "Em đã từng yêu anh như vậy nhưng tại sao anh lại phản bội em chứ?"
Diệp Hạo Hiên còn chưa kịp phản ứng, đã bị đôi môi mềm mại của cô chặn lại. Diệp Hạo Hiên biết nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn anh sẽ không thể nhịn được nữa, vì vậy anh cố gắng đẩy cô ra khỏi mình. Nhưng mà Đường Uyển lại giống như một con bạch tuộc vậy, cho dù anh có đẩy cô như thế nào thì cô cũng nhanh chóng quấn lên một lần nữa.
Đường Uyển rời khỏi môi Diệp Hạo Hiên, sau đó giơ tay vuốt ve hai gò má anh, đôi mắt long lanh mỉm cười nói "Mặt anh đỏ quá, hahaha..."
Sau đó Đường Uyển cầm một tay của Diệp Hạo Hiên đặt lên dây váy của cô, nhìn anh bằng ánh mắt đầy quyến rũ.
Diệp Hạo Hiên nhìn vào đôi mắt quyến rũ của Đường Uyển và cảm xúc mềm mại khi đầu ngón tay anh chạm vào da cô, đầu óc anh trống rỗng, tim đập thình thích, hầu kết cứ di chuyển lên xuống không ngừng.
Chỉ cần là một người đàn ông bình thường thì gặp phải tình huống như vậy ai cũng không thể ngồi yên
"Ọe..."
Trong bụng Đường Uyển đột nhiên lại dâng lên một cơn buồn nôn nữa, cô nôn hết cả nước vừa mới uống lẫn axit trong dạ dày lên người Diệp Hạo Hiên.
Cũng may cô nôn đúng lúc chứ nếu không anh thật sự sợ mình sẽ không kiềm chế được.
Diệp Hạo Hiên nhíu mày, thuận thế nhanh chóng đẩy Đường Uyển trên người mình xuống, sau đó vươn tay kéo thùng rác tới đặt dưới cằm cô vỗ nhẹ lưng Đường Uyển nói "Cô nôn vào đây đi "
"Ọe..."