Con rắn đen tham lam "ấm áp" bò lên ngực con người, vị trí tuyệt vời này có thể khiến nó hấp thu được nhiều ánh sáng màu trắng hơn. Khi chúng nó còn chưa vào trong cơ thể, đau đớn và sưng trướng khó chịu dồn ở bảy tấc lập tức tiêu tán đi rất nhiềụ
Từ sau khi ăn nhầm mấy viên tinh thạch kia, dù là ngày hay đêm nó đều đang chịu tra tấn, chỉ có trên người con người này thì không.
Con rắn đen cuộn tròn ở ngực con người, trên người lộ ra vài phần hiền lành cực kỳ hiếm thấy của động vật máu lạnh.
Tất nhiên, tất cả những "ảo giác" này chỉ duy trì đến thời điểm "đốm sáng trắng" tan biến.
Khi Tô Tô mở mắt ra lúc, con rắn đen đã khôi phục vẻ máu lạnh vô tình bỗng nhiên ngẩng đầu lên, lưỡi rắn màu đỏ tươi nặng nề liếm láp qua cần cổ tinh tế trắng nõn, mấy mạch máu màu xanh trắng giấu ở dưới da khiến cho răng nanh nó ngứa ngáy bản năng.
Nó lạnh lùng nhìn cô.
Cô không chỉ đạp nó qua một bên, khi tràn ra "đốm sáng màu trắng" cũng không gọi nó. Nếu không phải nó vừa vặn tỉnh lại, chỉ sợ sẽ phải bỏ qua "ấm áp" khó có được này.
Con rắn đen ghim thù rất dai, nó muốn bò lên nhìn chằm chằm cái cổ kia, luôn muốn xuyên hai cái lỗ ở phía trên.
Tô Tô mở mắt ra lập tức nhìn thấy một màn kinh khủng như thế, tất cả sợ hãi và tiếng kêu thất thanh cùng bị chặn ở trong miệng, lồng ngực sợ tới mức phập phồng, ngay cả con rắn đen bám ở phía trên cũng cùng phập phồng, chỉ có cái đầu nhìn chằm chằm kia từ đầu đến cuối không có di chuyển chút nào.
“Mày, mày xuống đây…”
Cô không dám động đậy, cũng không dám lấy tay đẩy, chỉ mong con rắn độc máu lạnh này tự mình bò xuống.
Không ai không sợ rắn, nhất là Tô Tô từ nhỏ đã sinh hoạt ở trong thành thị, nếu không phải do kiếp trước đã từng gặp vài người hoặc vật khác còn đáng sợ hơn, lúc này cô nhất định sẽ thét lên thành tiếng.
Rắn đen không có nhân tính, không có nghĩa là nó không có linh tính.
Nhân loại trước mắt càng sợ, nó càng được nước lấn tới, một cái đầu dữ tợn đã vươn tới cằm Tô Tô, khí tức lạnh như băng vỗ vào da thịt non mềm, khiến cho người ta nổi da gà.
Vành mắt Tô Tô đã bị dọa đến đỏ lên, dù cho là ai hơn nửa đêm tỉnh lại, phát hiện trên người mình quấn một đầu rắn độc, đều sẽ sợ đến mức mất hồn mất vía.
“Xuống, xuống được không?”
Cô giơ tay lên mấy lần, cuối cùng cũng không dám vươn tới đoạn thân rắn đang nhúc nhích kia.
Mắt thấy con rắn đen sẽ bò lên mặt của cô, Tô Tô cuối cùng nhớ tới dị năng của mình... Ánh sáng trắng xuất hiện lần nữa, so với lúc trước càng nồng đậm và thuần khiết hơn, con rắn đen nào đó còn đang hù dọa con người nhất thời bị mua chuộc.
Nó lại quay về phía ngực Tô Tô, híp mắt hưởng thụ sự trấn an kỳ lạ nhưng hữu hiệu này.
Tô Tô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, khóe mắt ứa nước hồi lâu vẫn chảy ra tí tách.
“... Đều bắt nạt tôi.”
Bốn chữ, rất thấp rất thấp, lại mang theo sự tủi thân mãnh liệt.
Nhân loại tủi thân khóc nhè, con rắn đen tất nhiên nghe không hiểu, nó nhận thấy được tốc độ của ánh sáng trắng chậm lại, thậm chí còn giơ đuôi rắn lên vỗ nhẹ hai cái, ý tứ thúc giục cực kỳ rõ ràng.
“Này ”
Tô Tô mím môi, tiếp tục phóng thích dị năng.
Nỗi khổ sở trong lòng kéo dài hơn mười giây, rất nhanh, cô phát hiện ra có gì đó không đúng... Dị năng trong quá khứ chỉ có thể duy trì trong chốc lát, trước mắt đã phóng thích hồi lâu, năng lượng trong cơ thể vậy mà còn rất đầy đủ.
Điều này có nghĩa là... Cô đã gần trở thành dị năng giả cấp một Chỉ cần nuốt thêm một viên tinh thạch cấp một nữa là có thể hoàn toàn đột phá