Đúng là thời gian cơm chiều, bên phía dị năng giả tràn ngập mùi thơm của đồ ăn, chỉ nghe mùi đã biết bọn họ lại đang ăn mì ăn liền, mùi thơm kia như thể muốn tiến vào bên trong khoang mũi của từng người, chui xuống ruột gan, khiến bụng đói kêu vang, dạ dày như bị chọc thủng một cái lỗ.
So ra, bên phía người bình thường lại im lìm một mảnh.
Có người đã cạn kiệt lương thực, có người có lẽ còn có chút lương thực dự trữ, nhưng cũng không dám trực tiếp ăn ở trước mặt mọi người.
Tô Tô ôm ba lô, ngồi ngẩn người trong đám người.
Trong túi xách của cô còn có nửa túi thịt bò sấy khô, một túi mì ăn liền, quả hạch và khoai sọ đã sớm thừa dịp ban ngày lén vào WC ăn như kẻ trộm.
Mãi đến khi đêm càng khuya, những người khác lục tục tiến vào mộng đẹp, Tô Tô mới nhét một miếng thịt bò khô cứng còng còng vào trong miệng, dùng răng mài từng chút, dùng hàm mút cho mềm, lại âm thầm mà nuốt xuống.
Xung quanh loáng thoáng vang lên một ít động tĩnh sột soạt, đại khái là ai cũng ăn vụng trong đêm.
Ngày hôm saụ
Đoàn xe tiếp tục xuất phát.
Tô Tô ngồi ở ghế sau xe tải, cổ chân đột nhiên truyền đến cảm giác mềm mại quen thuộc.
Cúi đầu nhìn, quả nhiên, lại là con rắn đen xuất quỷ nhập thần kia
Nó đang ngẩng đầu, âm trầm nhìn chằm chằm nhân loại nhỏ yếu vô dụng, thân rắn cuộn thành hương muỗi nóng lòng muốn thử, giống như giây phút chuẩn bị biến thành "lò xó, bật lên cắn cho cô một ngụm.
Tô Tô gắt gao nắm chặt ngón tay, ý thức được vô cùng rõ ràng nan bản thân đang bị quấn lấy, bị một đầu rắn độc nguy hiểm quấn lấy
Cô không có cách nào, chỉ có thể giấu mấy người trên xe, lén lút thả ra dị năng, "bổ dưỡng" cho lòng tham không đáy của nhóc động vật máu lạnh.
"Xì... xì..."
Con rắn đen phát ra âm thanh rít lên đầy thích thú.
Đồng bạn bên cạnh đột nhiên mở miệng "Mọi người có nghe được âm thanh gì kỳ quái không?”
“Tiếng xe tải chạy lớn như vậy, cậu nghe lầm rồi phải không?”
“Tôi tuyệt đối không nghe lầm, mấy người nghe thử xem ”
Bầu không khí đột nhiên an tĩnh lại, trong lòng Tô Tô căng thẳng, theo bản năng đạp một cước vào con rắn đen đang hưởng thụ.
Đạp xong mới toát mồ hôi lạnh.
Động vật máu lạnh có lòng trả thù mạnh nhất, cô đạp như vậy, nó sẽ cắn cô một cái bất cứ lúc nào chứ?
“Không có âm thanh gì cả? Đã nói cậu nghe lầm rồi.”
“Được rồi.”
Những người khác không truy cứu nữa, Tô Tô thấp thỏm bất an cúi đầu, vừa vặn đối diện với đôi đồng tử đã híp thành một đường chỉ của con rắn kia.
“... Xin lỗi.”
Tô Tô há miệng, câu xin lỗi giống như thổi gió. Tuy rằng cô sợ con rắn độc này, nhưng lại không muốn nó bị phát hiện.
Một khi phát hiện, hoặc là những đồng đội này bị rắn cắn vì hoảng sợ mà hành động bừa bãi, hoặc là dụ tới mấy dị năng giả phía trước... Ngô Chí vừa chết, dị năng của cô vừa chưa có nghiên cứu rõ ràng lại không biết dùng như thế nào, chỉ có thể không ngừng hạ thấp cảm giác tồn tại, kéo dài đến ngày có thể duỗi thẳng sống lưng...
Giống như là vì bồi thường, ánh sáng trắng gấp bội tràn vào trong cơ thể con rắn đen.
Động vật máu lạnh vừa bị đá một cước, kích phát hung tính lại an phận.
Nó lười biếng ngoan ngoãn nằm ở chỗ cổ chân của nhân loại, dã tính vẫn tồn tại, dựng thẳng đôi đồng tử đang lạnh lùng nhìn chằm chằm Tô Tô, con rắn thỉnh thoảng sẽ lướt qua cổ chân của cô, để lại nước miếng, đồng thời kích thích da gà cô lần lượt nổi lên.
Động vật máu lạnh cũng không có lòng biết ơn.
Nó vừa mơ ước "ấm áp" mà nhân loại phát ra, vừa cẩn thận nhớ kỹ một cước vừa rồi.
...
Trước khi đoàn xe đến khu phục vụ kế tiếp thì bị ép dừng lại.